ve gái đứng đường

Nguyễn  Hàn Chung

mừng các em thoát khỏi  tù

không còn ai bắt  cởi truồng quay clip sex

không còn ai nạt bỏ tay che… trong lúc em uất khóc

nhưng làm gái đứng đường

dĩ nhiên

tiền ít

lấy đâu đủ nộp phạt

em lại ở tù

không phải tội hành dâm

mà trốn thuế bán dâm

đĩ người mẫu  khỏe như vâm

năm ba triệu ư

đồ bỏ

một cuốc cả ngàn đô

vất  một phần vào đầu chúng nó

thế là yên

dễ gì chịu lên đường theo tổ tiên

chỉ tội em gái đứng đường

tiền ít tù mang

sang như đĩ

xưa rồi diễm ơi

đi trăm rưỡi ngàn

(lấy gì sang )

đĩ mấy ngàn đô

sao có cùng giai cấp !

 

nội chuyện đĩ  với nhau

cũng vô phương giải quyết

dễ đại đồng đâu

hỡi các ngài rậm râu?

vì giai cấp bần dâm

vì xã hội công dân

các đai gia

hãy xuống đường

trả giá cho thật hoang

suy cho cùng

đĩ sang đĩ hèn

rốt cuộc cũng y chang

Houston

10/2012

Advertisements

Trần Quý Cáp

Lý Đợi

Nhìn đời Trần Quý Cáp mới hay rằng:

Là người Quảng Nam rất dễ, sinh ra ở đấy thì ở đấy

Nhưng làm người Quảng Nam khó trăm bề, vì ở đâu phải ra ở đấy…

Học cổ ngữ, mến tân thư

Chẳng thích trường quy, nhưng giáp mặt đôi lần để biết cái điều cần phải đổi

Yêu quê hương, thương giống nòi mà định trốn đi khỏi nước

Luyến xứ sở, cổ xúy bản sắc nhưng đành kết bạn để duy tân…

Tính khí, phẩm chất Quảng Nam có trăm điều để kể

có thể bốc ngút trời

Chí khí, trí tuệ Quảng Nam có thể ở mọi người

đời nào cũng lắm

Nhưng lập chí, phục khí, làm công cuộc canh tân

đời nào cũng hiếm…

Đề xướng dân quyền, cổ vũ tự do

Chê nhồi sọ,

khinh tẩy não,

chống lệ thuộc tư tưởng,

bài xích nạn tham những, độc tài…

Đem cái học thực nghiệm vào gần đời sống

Mong dân sinh bước sang đời mới

Nhưng mấy thời thích mới, bởi cái cũ lúc nào cũng dễ.

*

Là người con nơi khúc ruột đất nước, vốn đã khổ

Làm người con ưu tú, càng khổ hơn

Dân ngu thì lo,

dân đói thì đau,

dân lạc hậu thì xót xa

khí đan điền lúc nào cũng tổn

Lao tâm,

khổ tứ…

vì quốc gia, đại sự,

dạ chẳng thể nào nguôi

Trần Quý Cáp – Trần Quý Cáp

Bố ráp gia đình, xuyên tạc thư tín

Tù không xử, chém không tội… nhát dao ngang lưng có hề chi

Duy sĩ khí canh tân chẳng mất cùng ông

vốn nhiều đời không đổi.

NGOẠI QUỐC

NGUYỄN HÀN CHUNG

 

Thầm lặng nửa đêm anh lại về ngày

lẻn mối côn trùng bất tán

anh so đũa mâm cơm thiếu rau ngò giá sống

ngẫm vô cùng sự rơi

 

Mưa không từ phương bắc quất về nam

không một thoáng tà tha thiết

đèn phố hắt tia vàng ẩm mục

giọng tình khan khan  khàn đục men bia

 

Mặc kệ mông eo ngúng nguẩy màu hạ khác

bất lực dìm anh vào đống chăn màn hỗn độn

kín cổng cao tường mà không có em

thít chặt nỗi niềm chó thiến

 

Nửa đêm cơn ham rớt hạng

dạng thế con xúc xắc tung hứng trò may rủi

nhớ quay quắt những bà góa quạu quọ

khuôn mặt em tàn canh buồn

 

Ước như anh có thể chẻ hoe tình yêu như chẻ củi

một nửa cho em một nửa cho những người đàn bà khác

cũng có thể róc ba năm bảy chín mười mươi

hắt tất tật mù phương miễn là giống khác

họ có quyền hưởng phần da thịt ran ran đòi

dẫu  chỉ là chút đỉnh

 

Giá như em có thể phụng hiến

thân xác còn thơm tho cho đến lúc này

như ả gà mái tơ ngoài sân phởn phơ sau trận mát trời

 xù lông vung cánh bải hoải thần tiên

 cho hết thảy lũ gã đàn ông khát khao ràn rụa

mà không bị mang tiếng lẳng lơ đĩ thõa

 

Eo ơi,  họ nhổ vào hai tiếng thờ chồng

 chôn kín những cơn sướng trần gian nín nhịn

chẳng được tích sự gì ngoài mục xương

Houston 8/2012

 

 

Bài thơ trong ngôi mộ cổ

 

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

Nguyên tác

 

Vô Đề *

Khuyết Danh

Quân sinh ngã vị sinh

Ngã sinh quân dĩ lão

Quân hận ngã sinh trì

Ngã hận quân sinh tảo

 

Bản dịch

                                Bài thơ trong ngôi mộ cổ

 

Chàng sinh thiếp chửa chào đời

Thiếp sinh chàng đã già rồi còn đâu

Chàng buồn vì thiếp sinh sau

Bởi chàng sinh sớm thiếp sầu nghìn thu…

 

Mai Văn Tạo

 

* Người ta tìm ra bài thơ này trên chén ngọc của một ngôi mộ cổ ước đoán thuộc niên đại đời Đường .Bài thơ không có tiêu đề ,tên tiêu đề (dịch) là do dịch giả Mai Văn Tạo đặt .

 

 

Ngỡ  đâu thời phong kiến chỉ có mối tình ‘’Quân tại Tương giang đầu- Thiếp tại Tương giang vĩ- Tương tư bất tương kiến –Đồng ẩm Tương giang thuỷ ‘’(Chàng ở đầu sông Tương –Thiếp ở cuối sông Tương –Nhìn nhau mà chẳng thấy –Cùng uống nước sông Tương) trong bài thơ Tình Sử  nói về mối tình  son sắt của nàng cung nữ ‘’Anh ở đầu sông em cuối sông’’ (Vàm cỏ đông- Hoài Vũ )thuở nào xa là lãng mạn .Nào hay thời hiện đại các nhà khảo cổ lại tìm ra chén ngọc  tuỳ táng trong  một ngôi mộ cổ chắc là của bậc công hầu khanh tướng nào đó.Chén ngọc đã quý nhưng còn quý hơn là bài thơ tứ tuyệt khắc trên chén ngọc ấy. Thơ chữ Hán từ quân,ngã cũng có thể dịch là anh, tôi nhưng cũng có thể hiễu là chàng, thiếp .Trong bản dịch này cố dịch giả Mai Văn Tạo thiên về cách hiểu thứ hai say đắm và lãng mạn hơn .

’Chàng sinh thiếp chửa chào đời

                                Thiếp sinh chàng đã già rồi còn đâu ‘

Khi chàng đã có mặt trên đời thiếp còn đâu đó ở vô cùng cát bụi  suy cho cùng cũng là một lẽ bình thường ,phụ nữ yêu người đàn ông hơn mình năm ,mười tuổi thậm chí vài mươi cũng còn khả dĩ chấp nhận được , nhưng người phụ nữ trong bài thơ này cách biệt với người đàn ông mà nàng gọi bằng tiếng quân tha thiết ấy ít nhất cũng hơn năm mươi năm bởi theo quan niệm truyền thống của Nho gia  ‘’ngũ thập nhi tri thiên mệnh ‘’, mà hiểu mệnh trời chưa chắc đã già ,’’lục thập nhi nhĩ thuận ‘’ .Sáu mươi kia cái gì cũng thuận tai cả có nghĩa là đã già rồi không hơn thua với ai làm gì  .Nói dài dòng thế để thấy cô gái này yêu  ông già gấp ba tuổi mình –cái điều mà thói thường đời hiện tại chúng ta,nhất là các bậc làm cha làm mẹ không bao giờ chấp thuận dù chỉ mảy may , huống hồ cái thuở Hán ,Đường cực kỳ  khắc nghiệt ấy .Rõ ràng cô gái tác giả bài thơ này và người đàn ông cô yêu phải có một tình yêu vô cùng mãnh liệt vượt qua tất cả vòng kim cô quản thúc của chế độ phong kiến để đến với nhau nhưng dầu âm thầm đến mực chỉ nghìn sau mới tỏ đi nữa đôi tình nhân khác đời ấy vẫn bị sự chi phối của thời gian . Chàng hận thiếp sinh sao mà trễ quá , thiếp hận  chàng sao mà sinh sớm quá .Phải chăng bài thơ này được nữ tác giả sáng tác lúc chàng sắp qui tiên hai người mới tri ngộ nhưng hỡi ôi lúc tỏ lòng tri ky thì cõi kia đã gọi chàng rồi ,vì thế mối tình này thiếp khắc vào chén ngọc gửi theo chàng đến muôn thu nên chi tuyệt tác này không nằm trong sổ bộ Đường thi . Từng đọc Tiết phụ ngâm của Trương Tịch  cũng khá lãng mạn‘’Trả chàng ngọc lệ như mưa ‘’nhưng đấy là thơ của một người đàn ông thi sĩ nói hộ lòng người tiết phụ yêu mà ngậm đắng nuốt cay không dám vượt lẽ thường để bị gán cho là dâm phụ .Trường hợp yêu phi thời gian này tuy có khác song tình yêu của người con gái trong bài thơ mãnh liệt chỉ có hơn không có kém nàng tiết phụ một chút nào. Nàng bộc tỏ một tình yêu có lẽ chỉ có trong thời hiện tai ở phương Tây mới dám ngợi ca mà thôi .Mới thấy tình yêu phi tuổi tác là một điều hiện hữu không thể  trương ra một cái bảng hiệu nào để chối bỏ duy chỉ sợ suốt đời không gặp người trong mộng mà thôi .Khoảnh khắc đốn ngộ tri âm phải chăng cũng là ‘’một phút huy hoàng’’còn hơn ‘’le lói suốt trăm năm’’.Chỉ có điều ta có dám thổ lộ tình yêu như bậc con gái tiền bối gửi lòng xuống bầu bạn với ‘’ lão tình lang’’ trong khu mộ co ấy không .Tình yêu không cân xứng về tuổi tác ấy ,không phụ thuộc vào cái ngoại hình niên kỷ ấy theo chủ quan người viết bài này quả đích thực là vĩnh cữu tình yêu .Có quá khiên cưỡng chăng ?

 

 

 

 

 

Lý luận tàu

Nguyễn Hàn Chung

1

Người đẹp

thường hay chết yểu

Hoa hậu

dĩ nhiên là người đẹp.

2

Hồng nhan

đa truân

Michelle Obama

dứt khoát

không phải hồng nhan…

3

Đêm xuân một khắc

ngàn vàng

vợ  với mình

biết mấy chục ngàn đêm ?

4

Trí thức

thua cục phân

Viện Khổng tử

tất nhiên trùm trí thức.

5

Buông dao đồ tể

 là thành Phật

cả đời làm ác

cuối đời buông dao là OK!

Houston 

6/12

Sự hòa hợp của những phức điệu

Huỳnh Thị Thu Hậu

Dọc Như cỏ dại như lá úa như cây xanh(*) của 5 tác giả thơ đầy cá tính: Nguyễn Chiến, Phạm Tấn Dũng, Phùng Tấn Đông, Huỳnh Minh Tâm, Đỗ Thượng Thế, tôi cảm nhận được đây là một tập thơ để lại nhiều suy tư. Và, đó còn là một thanh âm lạ giữa những thanh âm đã rất quen thuộc.

Cảm xúc đầu tiên là sự trang nhã, ấn tượng của tập thơ. Những tác giả “Bắc Thu Bồn” này rất trau chuốt khi chọn lựa màu giấy, tranh bìa. Màu giấy vàng thanh nhã và bức tranh đơn giản nhưng đa nghĩa. Năm mươi bài thơ được tuyển là những đứa con tinh thần đã được 5 anh em hoài thai trong khát vọng giao cảm, đồng điệu trên con đường thi ca.

Có một phạm trù thơ và phạm trù siêu thơ. Như cỏ dại như lá úa như cây xanh nằm giữa lằn ranh của hai phạm trù đó. Một Nguyễn Chiến lãng mạn với Khúc tình mưa, Ngày tình cũ, Ngày trái tim lên ngôi. Một Phạm Tấn Dũng siêu thực cùng Tạ với thung xưa, Cảm giác. Một Phùng Tấn Đông hơi hướng “hậu hiện đại” với Trình diễn thơ, Bài tìm thấy sau nhiều năm, Về một mùa xanh xa Huỳnh Minh Tâm, Đỗ Thượng Thế vừa hiện đại và hậu hiện đại.

Trên hành trình tìm kiếm và sáng tạo cái Đẹp, họ đã gặp nhau. Năm phong cách, đa dạng nhưng thống nhất ở giọng điệu. Thơ của 5 “thi mã” Bắc Thu Bồn này là thơ điệu nói. Giọng điệu thơ đẫm hơi thở của thời đại, của người trẻ:

tôi ơi em ơi

đừng nói đừng nhắc đừng gợi nhớ

mùa xa thẳm

những lau khô xám lạnh ven đường

(Về một mùa xanh xa – Phùng Tấn Đông)

…Có con chim săn đuổi các dự định

Có cảm giác của một người thợ săn người đi câu người kỵ sĩ

Cảm giác là con thú mạnh con hươu con cá hồi con ngựa

Và ngược lại những dự định

Cảm xúc đi tìm mình tóm lấy mình cưỡi lên điều khiển

(Cảm giác – Phạm Tấn Dũng)

…Graffiti

Những giấc mơ Graffiti

Writer đánh cuộc đời mình

Đâu đó

Tiếng chim vừa thoát khỏi đường viền sương khói

(Graffiti – Đỗ Thượng Thế)

ta đứng dưới mây nhìn mây bay

ly sầu ly sầu mà chi cô đơn mà chi

tháng mười một cài hoa lên tóc

chảy trăng tứ xứ chuông ngân thánh thót chuông vọng hồi

 

chuông ngân thánh thót mà chi

chuông nằm im trên vạt cỏ chuông treo trên tay người

từ đâu tới đây để ngóng vọng

vứt tiền qua cửa vứt đời qua cửa

mà không vứt được nỗi buồn

(Bài thơ tình yêu tháng mười một – Huỳnh Minh Tâm)

Tôi lạc về đâu

Chân trần bước lạc linh sa mạc

Chống chèo vô vọng

Giữa đại dương cuồng nộ

Lụt trời nước dựng

Sa mạc lớn dần

Ẩn ngữ thi ca

Không còn ai hiểu

Tôi ném đá vào tôi

Bầu trời ứa nguyệt

Cánh chim

(Đi lạc – Nguyễn Chiến)

Những câu thơ gấp gãy chứa đựng sức nặng triết lí, mang tính tư tưởng:

Bèo trôi lửa trôi

Bướm vàng cũng trôi

Mi rồi cũng trôi

Tau rồi cũng trôi

Trôi

Rồi trôi rồi trôi

(Giấc cỏ chỉ – Đỗ Thượng Thế)

Con chim núi là ta hay ta là con chim núi

Vút một tiếng tắt cổ

Bi thương và mê ly

(Bài thơ tình yêu tháng mười một – Huỳnh Minh Tâm)

Phảng phất trong thơ là niềm bi cảm của vẻ đẹp Á Đông. Tựa hồ như quan niệm của Komachi trong bài thơ sau:

Hoa đào rơi

Nhan sắc phai rồi

Hư ảo mà thôi

Tôi nhìn thăm thẳm

Mưa trên đầu tôi

Những câu thơ đẹp và lạ đánh thức tâm trí người đọc:

Chuyện như sông

Chảy

Chảy

Chuyện như núi

Cao

Cao

Chuyện như biển

Sóng

Sóng

(Câu chuyện đời con người ta – Huỳnh Minh Tâm)

Thơ của họ là tiếng nói của những dự cảm mong manh, của tâm linh, trực cảm, của vô thức, cổ mẫu và giấc mơ:

Trong giấc mơ ngắn

Thường có giấc mơ đàn ông không biết về ranh giới

Nhặt những viên sỏi ủ dưới lòng sông mưa ngày

Ném trả về phía đại ngàn âm âm tiếng lá vỗ về

Tiếng nỉ non ve rừng nuốt cạn bờ sương triền suối

Rồi mơ cái nỗi ngâm chân của biển

Ngửa mặt hứng mưa trời thắt nhịp hoàng hôn

(Giấc mơ đàn ông – Phạm Tấn Dũng)

Phạm Tấn Dũng đã nói được cái mơ hồ, không biên giới của giấc mơ. Có rất nhiều giấc mơ nữa thường trực trong mười bài thơ của anh:

– Khi cơn mơ vừa sinh ra

Còn díu dan đói khát nỗi mong chờ

(Những ý nghĩ không rời)

– Cơn mơ không tự thức dậy

Tôi sinh tôi ở mảnh vườn khác

(Vườn khuya)

Trong cảm hứng bất tận về giấc mơ, Nguyễn Chiến lại nói một cách khác:

Giấc mơ đầy tiếng ếch nhái

Cánh đồng khô cong

Lỗ nẻ lọt chân trâu

Mưa xanh mưa trắng mưa tràn

Giấc mơ mẹ già nụ trầu đỏ

Áo gấm thung thăng hội làng

(Giấc mơ – Nguyễn Chiến)

Đó là giấc mơ níu giữ vẻ đẹp của một thời vang bóng, của những giá trị vượt thời gian. Cũng giống như Đỗ Thượng Thế:

Giữa dòng nỗi mình phơi cạn

Ta lại mơ bống vàng từng thiêng lòng giếng

(Giữa dòng)

Như cỏ dại như lá úa như cây xanh là sự phá vỡ ranh giới thể loại. Thơ văn xuôi với những bứt phá về lạ hóa ngôn ngữ: …đếm và gõ thăng hoa đến hạn đến lúc hắn tự biết trình diễn thơ hay thơ trình diễn sau rốt không quan trọng đến khi cử toûa ồ à wov… (Trình diễn thơ – Phùng Tấn Đông).

Sự lạ hóa ngôn ngữ kia còn là những khoảng lặng biết nói trong thơ của Đỗ Thượng Thế:

Ngày — tháng — khởi hành bão táp

Soi bống bống bang bang…

Xác ánh đèn phố bụi

Lẫm chẫm – lẫm chẫm suơng chiều…

Trong 5 phong cách thơ, Phùng Tấn Đông là người để lại nhiều ám ảnh nhất. Vì trong thơ anh có vẻ đẹp của yếu tố kinh dị kiểu Edgar Poe. Những hình ảnh trong mười bài thơ của anh không thuộc kiểu hình ảnh theo vẻ đẹp truyền thống quen thuộc mà là những biểu tượng của yếu tố kinh dị: cuốc kêu trăng chảy máu, thủa thịt da chớp giật giông gió kéo về em thơm con sùng đất, gặp lũ ma đêm – chơi trò cút bắt, mặt tròi ngún khói, đồng cỏ trôi lem nhem bóng tối, cơn gió mịn mướt lông măng thổi rợn mặt người, tiếng mèo hoang gào gió bấc

Sự cách tân của 5 tác giả trong tập thơ Như cỏ dại như lá úa như cây xanh không nằm ở chuyện hình thức hay lạ hóa câu chữ. Họ viết bằng chính chiều sâu thăm thẳm của linh ngôn, của trải nghiệm với con người thứ hai – con người của vô thức huyền bí. Thơ của các anh là tiếng nói dự cảm của thế giới đổ vỡ, rạn nứt, thơ giải thiêng, thơ chống lại sự giáo điều, mực thước, khuôn mẫu… Phần lớn các bài thơ có tứ đẹp: Gởi X, Điệu buồn ru tuổi thơ tôi, Giấc mơ đàn ông, Kì khu thơ, Câu chuyện đời con người ta, Giấc cỏ chỉ, Giấc mơ

Giá trị của tập thơ không chỉ nằm ở kĩ thuật viết độc đáo mà còn nằm ở tư tưởng nhân văn, thông điệp mĩ cảm mà nó chứa đựng. Đối với các anh, thế giới phải được liên tục định nghĩa lại và để làm được điều đó, họ liên tục khám phá những góc nhìn mới để không lặp lại người khác và không lặp lại chính mình. Vì vậy để đọc được Như cỏ dại như lá úa như cây xanh với lí trí thôi chưa đủ, chúng ta cần phải đọc bằng cả tâm hồn, trái tim, sự trải nghiệm của tiếng nói bên trong. Tôi xin mượn lời của Huỳnh Minh Tâm để khép lại những cảm nhận của mình:

Trước khi viết một câu thơ

Thả một hạt sen xuống hồ

Khóc ba ngày

Cá mang hạt sen ba ngày giấu dưới bùn đen

Sau khi viết một câu thơ

Cười ba ngày

Hoa nở một bông mùa bấc

Sống lưng lạnh buốt

kì khu thơ

H.T.T.H


(*) NXB Văn học, tháng 12-2011

ĐẠI NGHĨA

Truyện ngắn Nguyễn Hàn Chung

Tan buổi thiết triều ,nhìn thấy tiểu hoàng đế áo cổn, long bào lụng thụng rực rỡ vẫn không che giấu được vẻ trẻ con của cậu bé mới sáu tuổi đầu trong lúc Thái hậu buông rèm nhiếp chính ba vị khai quốc công thần của triều Đinh : Đinh Điền ,Nguyễn Bặc , Phạm Hạp đều có vẻ buồn ,lòng tràn đầy nghi hoặc . Tiên Hoàng và thái tử bị ám hại thật là thảm khốc ,nguyên nhân hành thích mà tên Đỗ Thích nêu ra thật chẳng thuyết phục chút nào ,vì sao Thái hậu và Thập Đạo tướng quân Lê Hoàn lại ra lệnh xử trảm hộc tốc tên loạn thần thí chúa mà không giao cho đình thần nghị xử , cũng gieo vào lòng những bậc trung quân nhiều suy nghĩ . Có phải manh nha một âm mưu tranh đoạt quyền bính nào ở đây không ? Cả ba người từng cờ lau tập trận rồi bình nam định bắc hơn mười năm trời ,lập nên bao công trạng hiển hách mới có địa vi trọng thần ngày hôm nay . Không thể để Tiên Hoàng và thái tử chết oan mà phận bề tôi yên lòng –Cả ba đều nghĩ như vậy nhưng chưa biết phải làm gì bởi ba người tuy chức thì cao mà không nắm được binh quyền tất cả đều một tay Lê Hoàn thống lĩnh . Một đêm tháng chạp năm Kỷ mão nghĩa là hai tháng sau khi Tiên Hoàng bị hành thích ba vị lão thần và một viên tiểu tướng là em trai của lão thần Phạm Hạp tên là Phạm Cự Lạng nhóm họp dưới mật thất dinh cơ họ Phạm .Trong phòng, đèn hương tù mù có linh vị vủa Tiên Hoàng và Thái tử ,bốn người hành lễ quân thần trước linh vị xong là khẩn trương ngồi vào bàn nghị sự .Nét ưu phiền tràn ngập trên khuôn mặt của những người dũng tướng từng phen trận mạc với quân vương ,Nguyễn Bặc mở đầu câu chuyện : –

Thưa chư vị quan huynh và Phạm đệ .Sở dĩ chúng ta nhóm họp ở đây là vì giang san xã tắc của nhà Đinh mà Tiên Hoàng cùng huynh đệ chúng ta đã dày công hãn mã tạo nên . Bây giờ toàn bộ binh quyền đều nằm trong tay tên Thập đạo chúng ta chỉ cần vọng động là ba họ không còn .Các vị có cao kiến gì xin cho Bặc này được rõ ?

– Đệ biết dã tâm của Lê Hoàn bởi hắn chơi thân với đệ từ thủa ấu thời ,bề ngoài hắn làm ra vẻ trung hậu nhưng kỳ thực lúc nào cũng lăm le mưu đồ vương bá. Ta chưa có cơ sở để kết tội hắn âm mưu thí quân nhưng xem việc hắn kéo bè kết cánh khuynh loát triều ca thì đủ rõ .Muốn cơ đồ của Tiên Hoàng thiên thu vạn đợi nhất thiết phải trừ khử con người này – Phạm Hạp bày tỏ quyết tâm

. – Ý kiến của Phạm huynh theo đệ là hoàn toàn chí lí song chúng ta không đủ cả nhân tài ,vật lực lẫn thời cơ nếu khinh xuất khởi sự thì đầu rơi không tiếc chỉ sợ cơ nghiệp của nhà Đinh không truyền quá hai đời . Đinh Điền buông một tiếng thở dài não ruột .

– Chả lẽ chúng ta đành chịu bó tay cho họ mặc sức tung hoành ,mai sau làm sao còn dám triều kiến tiên vương nơi chín suối . Hay là ta mật kiến Thái hậu bày tỏkhúc nôi xin người ban chiếu tước bỏ binh quyền của họ Lê thì còn lo gì mối hoạ về sau .Phạm Hạp hiến kế . – Nguyễn Bặc cười mà mắt rưng rưng lệ :

’ Chúa thưọng còn quá nhỏ mà thái hậu thì trọng thị họ Lê ra mặt không thấy âm mưu thoán đoạt của kẻ quyền thần dẫu tâu trình cũng chỉ chuốc hoạ vào thân mà thôi .Tiên Hoàng ơi! Lũ ngu thần lực bất tòng tâm , cúi xin người hiển linh phủ dụ lấy một lời

.Cả ba vị lão thần quỳ mọp trước linh vị khóc lạy duy chỉ Phạm Cự Lượng là ngồi yên khoé môi chỉ hơi động đậy .Nhìn thấy thái độ khác thường ấy của viên tướng trẻ cả ba người ngước lên nhìn tiểu Phạm một cách chăm chú .

-Lão đệ có cao kiến gì chăng ? Pham Cự Lượng nhắp chén trà trầm ngâm một hồi lâu mới vòng tay kính cẩn :

– Thế các quan anh đà hay gì chưa ? Trấn thủ Lạng Châu vừa cho thám mã cấp báo vua tôi nhà Tống biết chuyện Tiên hoàng bị sát hại ,quần thần bất hoà nên định thừa nước đục thả câu kéo quân vào thôn tính nước ta .Ngoại thù là trọng chuyện trong nhà sẽ khu xử về sau xin quý quan anh soi xét . Phạm Hạp quát em trai :

– Đó mới chỉ là tin đồn nhảm hoặc giả là chúng nó phao tin để lòng quân âu lo việc nước mà quên đánh đổ kẻ quyền thần .Đợi đên lúc ngươi nói thì sơn hà đổi chủ ,đại cuộc đã viên thành chúng ta cúi đầu xưng thần với hắn chứ còn khu xử cái gì nữa ? Đinh Điền ,Nguyễn Bặc đồng thanh nói :

Phạm đệ nói cũng có lí .Chúng ta tạm thời ẩn nhẫn án binh bất động chờ thời cơ ,nếu Tống quân tràn sang biên ải thì trước hết phải quét sạch nó đi thứ đên mới hưng gia trị nghịch Phạm Hạp gục gặc đầu

: Ừ ! thì cũng phải thế thôi ,phải lấy san hà làm trọng .Thế là cuộc họp không thành ai về dinh cơ nhà ấy. Giặc Tống dòm dỏ thấy triều đình nhà Đinh chưa loạn nên chúng cứ dấm doá quân phía biên thuỳ mà không dám tiến vào . Cùng lúc ấy Lê Hoàn chỉnh trang binh bị tích trữ quân lương Không đủ kiên nhẫn chờ đợi Nguyễn Bặc ,Đinh Điền và Phạm Hạp chạy vào Ai châu dấy binh khởi nghĩa phù Đinh diệt Lê .Thập đạo tướng quân Lê Hoàn xin lệnh Thái hậu chỉ để hai đạo quân giữ thành còn kéo các đạo quân tinh nhuệ vào Ai châu đánh tốc chiến tốc thắng vì còn sợ Bắc quân nhân cơ xâm phạm. Trận chiến diễn ra chớp nhoáng và quyết liệt .Quân ít thế cô Đinh Điền chết ngay tại trận .Nguyễn Bặc bị bắt điệu về Hoa Lư xử trảm .Phạm Hạp đánh mở đường máu chạy lên Bắc Giang rồi sau đó cũng bị bắt đem về Hoa Lư lãnh án tử hình.Ba vị khai quốc công thần trong cuộc tranh chấp quyền bính đã không đủ sức đương cự với tài thao lược của Lê Hoàn có sự hậu thuẫn trong màn trướng đã trở thành giặc của triều Đinh (!)

Tống quân ở biên thuỳ ứng chực sẵn thừa cơ tiến quân xâm lược Đại Cồ Việt .Thái hậu Dương Vân Nga và tiểu chúa Đinh Toàn vô cùng hoảng sợ triệu kiến Lê Hoàn giao cho toàn bộ binh quyền kể cả ấn tín chiêu quân mãi mã ,thâu nạp nhân tài chống cự quân thù bảo vệ đất nước .

*** Phạm Cự Lạng ngồi trước án thư đăm đăm suy nghĩ .Dù triều đình đã hiểu việc ông không chịu cùng anh mình là Phạm Hạp dấy binh tạo phản nên không hề bắt tội ông ,ông cũng căm hận Lê Hoàn đã không nghĩ tới công lao khai quốc cho anh ông con đường sống .Nay quân thù xâm lăng tiến binh vượt qua biên ải, Thái Hậu triệu kiến giao cho ông làm Đại tướng quân cùng Lê Hoàn lo việc chống giặc .Ong hiểu tất nhiên đây là thâm ý của Lê Hoàn muốn cùng ông trước thù chung gạt bỏ thù riêng chung sức chung lòng lãnh đạo quân dân cứu nguy xã tắc . Không còn thì giờ để suy nghĩ ông lĩnh ấn Đại tướng quân cầm binh ra trận. Biết thế giặc rất mạnh chuyện thắng thua chưa biết thế nào ,chúa còn quá thơ ấu ,mà con cháu các vị công thần bị xử trảm năm qua còn chưa phai thù hận .Ong suy nghĩ lung lắm ,cả triều đình ai cũng biết ông có mối thù sâu với Lê Hoàn nếu ông đề xướng tôn Lê Hoàn lên ngôi Hoàng Đế chắc chắn triều thần sẽ hiểu ông vì đại nghĩa mà hết lòng ủng hộ. Nhưng tôn kẻ đã giết anh ruột mình- người đã dày công day dỗ ông từ thuở bé thơ ông đành lòng sao đặng .Mãi suy nghĩ chân ông đã bước vào tới thềm đai điện .Văn võ bá quan đã tề tựu đủ mặt,trước hoàng cung Hoa Lư quân sĩ túc trực gươm giáo tuốt trần .Ngày hội triều hôm nay sẽ quyết định vận mạng xứ sở .Ong ngồi vào ghế Đại tướng quân ,ba quân tướng sĩ nhìn ông chờ đội .Là một người lương tướng từng vào sinh ra tử quân pháp vô thân mà vẫn tràn đầy lòng vị tha ông biết tướng sĩ yêu mến ông còn hơn cả ông Thập Đạo .Trong óc ông thoáng hiện ra cái ngai rồng Hoàng đế nhưng chợt nghỉ tới một điều gì đó khi bắt gặp cái nhìn tràn ngập yêu thương của Thái hậu về phía một người ,ông dõng dạc hướng về ba quân hô lớn :

-“Này ! Thưởng người có công mà phạt kẻ không vâng mệnh,đó là phép hành binh.Bây giờ chúa thượng hãy còn thơ ấu ,bọn ta dẫu liều chết may có lập chút đỉnh công lao thì ai biết cho ? Chi bằng trước hãy tôn ngay Thập đạo tướng quân lên làm thiên tử sau sẽ ra quân”(1)

Cả hoàng cung Hoa Lư lặng phắc bỗng ầm vang như sóng vỡ bờ .Có tiếng tung hô “Vạn tuế “ từ phía tướng sĩ rồi lan ra cả cung đình. Lê Hoàn sững người ,ông không tin ở tai mình khi nghe lời xướng tôn phù Hoàng đế laị đươc phát ra từ miệng một người ghét ông ra mặt .Lòng ông càng rộn hơn khi tận mắt chứng kiến quân dân Đại Cồ Việt tín nhiêm mình đến thế .Nếu đươc Thái hâu chuẩn tấu ông sẽ làm hết trí lực và tâm lực mình vì quân dân nước Việt .Trong óc ông bỗng nảy ra hai tiếng Đại Hành.

Thái hậu thấy mọi người đều vui lòng quy phục,sai lấy áo long cổn mặc cho Hoàn ,mời Hoàn lên ngôi Hoàng đế “(2) Đó là vào mùa thu năm Canh thìn ,nhà Đinh hết vận nhường cho một triều đại mới, triều Tiền Lê như sử gọi sau này . *****

Hầu Nhân Bảo vừa đi vừa ngâm ông ổng một bài thơ biên tái của Sầm Tham . Tống Thái tôn đã tín nhiệm giao cho hắn ta lĩnh ấn tướng soái chắc mẫm phen này lũ man di nơi góc biển sẽ quỳ gối xưng thần . Hắn sẽ tha hồ nếm mùi gái Việt đâu biết quân mai phục đã phủ vây tứ bề.Khi đại quân rơi vào những thung lũng sâu hun hút ,phía trước núi mặt quỷ án ngữ trong cái thế thập nhân nhập cửu bất hoàn ,núi Mã Yên ải Chi lăng như chiếc thòng lọng chỉ chực siết vào cổ họng ,.hắn mới hiểu mình đã lạc vào tử địa vội truyền lệnh đổi tiền quân làm hậu quân nhưng đã chậm mất rồi .Cái kế phục binh đơn giản ấy đã vùi thây tên cướp nước ,tiêu diệt gần như hầu hết đạo quân Giao châu thuy lục chuyển vận sứ .Đến lúc chiến thuyền của Lưu Trừng bị đại bại trên sông Bạch Đằng rồi Trần Khâm Tộ mất mật tháo chạy các bộ tướng Quách Quân Biện ,Triệu Phụng Huân bị bắt làm tù binh mưu đồ thôn tính Đại Cồ Việt của Tống Thái tôn đa bị phá sản hoàn toàn.

Mưòi năm sau ngày chiến thắng Lê Đại Hành hoàng đế bây giờ đã là một lão hoàng ngồi trên điện Bách Bảo thiên tuế ngắm mây chiều bay trên núi Đai Vân thuộc đất kinh kỳ.Nhà vua đùa với vị tướng già họ Phạm :

Giá như ngày xưa ngươi không chủ trương tôn ta làm hoàng đế không biết câụ nhỏ Đinh Toàn ấy có phải sang hầu lão Tống đế ở Bích cung ,Minh Đường không nhỉ !

Chợt như nhớ điều gì Đại Hành Hoàng Đế quay lại bảo tả hữu :

Ta đánh với Tống quân mười năm trước là cái thế chẳng đặng đừng , dẫu sao không động đên đao thương mà đất nước yên bình chẳng là phúc lớn cho trăm họ hay sao ! Ngày mai sứ Tống đến đây các khanh phải lựa lời mà thù tiếp sao cho không hổ mặt triều đình mà giải được nạn đầu rơi máu chảy để cho dân ta hưởng được chút lộc trời kể từ loạn mười hai sứ quân đến nay dân ta chưa hề được hưởng mới là điều trẫm mong muốn nhất

. Nguyễn Hàn Chung