Gửi bạn quê nhà
Tặng HMT

Bạn bực còn bức tường để đấm
tôi biết đấm vào đâu
đấm vào đầu máu ứ ?

Cơn lốc cuồng nộ thả bong bóng xì hơi
hớp một hớp dưỡng khí
một tự do duy nhất không phải trả cắc nào.

Em hoa hồng như cỏ
mọc tùm lum cúc vàng
ngắt một chùm lộc nõn
nói lộn sòng thu sang…

Bạn bực còn bức tường để đấm
tôi biết đấm vào đâu
trước mặt là khoảng không
sau lưng là khoảng trống.

Ăn ngủ thú vật
móc máy sinh vật
kẻ lạc linh cam chịu trời hành.

Trò lừa mị trinh huyết tùm lum
đã làm bạn chán ngấy
tôi chán ngấy
bọn họ cũng chán ngấy
thế mà phải vuốt phẳng phiu
tờ hôn ước chán ngấy

Bạn đấm tợn chỉ tổ đau tay kiếp người
Thôi xào khô xào ướt tạm bợ một đời cho qua
3/2012

Cảm đề bậc sáu

Nguyễn Hàn Chung

tôi móc tôi ra từ đống bùi nhùi
gương mặt trẻ ranh dễ dụ
rơi theo những tấm ảnh đàn bà cởi truồng
tội nghiệp
nhìn mà không thấy ngứa.

hồi hai mươi đấm tay vào bức tường
bàn tay tóe máu

bốn mươi gắng gỏi luồn tay vào giẻ rách
chung buồn chiếu manh

sáu mươi nhúng tay vào hố rác
bàn tay quắt queo
vết trầy xước khối u đau âm ỉ
quần quật tôi mọi cho ổ bụng
tứa cho đã
hiểu vì sao thánh hiền tịch mịch chưa tôi

những con cá khô lên lão
ái tình nếm ngửi mũi với lưỡi
trái tim thiếu mẹ nó máu
cứ chực giờ nín thinh

LÊ LỘC

LẠY CHA

đất quê chôn núm rún mềm

trăm năm chờ rụng trái tim về cùng

lạy cha ngủ giữa cội nguồn

cạn đời lạc chợ trôi sông con về.

MẸ GIÀ

cõi còm, trơ trọi, nghiêng xiêu

nhạt nhòa dáng mẹ buốt chiều tiễn con

hiên đời mưa tạt gió luồn

lại mong manh, mẹ mỏi mòn đứng trông.

NHÀ XƯA

cột xiêu, phên nát, nhà hoang

đã tôi mục rệu, mơ tàn giấc chưa?!

dựa cây mít góc vườn, mưa

mốc meo khóm rụng, khóc xưa xanh cành.

2/2012

LÊ LỘC

Sự quý giá của vỉa hè

 


                                                                                                                       Nguyễn Hàn Chung

Vỉa hè là sự sang trọng của bụi

Vỉa hè là sự sáng chói của rác

Vỉa hè là thường ngộ bóng tối

Vỉa hè  là cật lực  niềm tin

Vỉa hè đẻ ra bùi, ra đợi

vỉa hè đẻ ra quang ra quán ,ra khúc ra chánh…

vỉa hè đẻ ra ngựa trời  không dái

vỉa hè sổng ra triết nhân

Đói rách  bấu sống vỉa

cất cao vỉa hè luận

liếm láp cà phê đầu đường trinh thơm mùi xó chợ

Quý ông quý bà  quý phái thiếu tháng tắt nghỉn ngôn ngữ

phải cầu cứu vỉa hè

nơi cung ứng mông vú háng đùi vĩ đại

còn làm bộ cao đạo

cái con tườu

Vỉa hè cứu rỗi phần  hồn
không xác

vỉa hè vinh danh phần xác không hồn

văn học vỉa hè hằng cữu bụi tinh tươm

Vỉa hè là sự sống

vỉa hè là thơ ca nhạc họa tùm lum

vỉa hè là màu cờ dân tộc

giả sử không có hộ khẩu  vỉa hè

âm hồn  thi sĩ biết
tán nơi đâu ?

Texas 2/9/2011

Thất nghiệp hành


Nguyễn Hàn Chung

Lâu quá  không ra ngồi chực quán

Quán tận Houston rất Điện Bàn

Không có chân dài bưng phục vụ

Một mình ta ngửa cổ tu khan

 

Bạn rót Sông Hàn in đáy cốc

Ta nâng Hòn Kẽm tự chân mây

Hai thằng mắt rễ đăm mù hướng

Trà đá mà chơi riết cũng say

 

Thời kinh tế xuống không còn job

Nên nỗi vai u cũng lỡ làng

Tráng sĩ tới hồi lao xuống dốc

Con đường hành khất sắp mênh mang

 

Em bảo xứ mình ruồi tới tấp

Nào hay xứ họ cũng loăng quăng

Những thằng qua trước khinh thằng mới

Lĩnh được đồng đô giọt thấm khăn

 

Thiên đường chỉ có trong rao bán

Của những thằng cha vĩ đại lừa

Em đứng núi này trông núi nọ

Đâu ngờ trong nắng đã là mưa

 

Hai đứa bốn chai trà đá lạnh

Ngồi im hong hóng chuyện quê nhà

Xung quanh toàn những tên thất thế

Không tiền lấy chửi để tiêu ma

 

Còn bao lăm nữa rồi đi đứt

Khốn nỗi mè nheo chẳng chịu rời

Hai mảnh rách bươm tàn xíu quách

Ngựa Hồ chim Việt đã cùn hơi

 

Thất nghiệp  ra đây đùn một nấm

Ngóng đâu cũng mịt mịt mây trời

Houston TX

29/8/2011

Tắc


                                    

  Nguyễn Hàn Chung

 

Em tắt kinh  mà ta tắc thơ­­

Ngậm đôi vú lép mút bơ thờ

Ù ơ ú ớ buồn trôi xứ

Thò chữ vào câu cứ trống huơ

 

Mỗi tắt đèn đêm tắc bóng đêm

Tắt anh cùng quẫn phủ đời em

Con giun xéo đến con đường tắc

Ai tắc còn mong buổi nhá nhem?

 

Em tắt kinh mà ta tắc thơ

Điên  cơn rưới chữ xuống mương thờ

Ngoa ngôn ngoa ngữ trùm ngoa ngoắt

Tắt rụp sương  mù vẫn  bá vơ

 

 

 

 

Giá nghĩ buồng em không tắc kinh

Anh xin thề tắt khúc vong tình

Tắc em cố cựu thành trinh nữ

Đốt ngọn đèn khuya vá cõi sinh

 

Ta tắc thơ em chưa tắt kinh

May ra lấn quấn cửa sông mình

Em tắt… mà thôi… ta cũng tắt

Trống trếnh tàn hoang  kiếp lạc linh

13/8/20011

Nhớ Đỗ Toàn


                             

Nguyễn Hàn Chung

                                                                        Tặng: Vũ Minh-Nguyễn Đức Thắng

Trời Tây ngẫm thơ hốt rác

bỗng nhiên vụt hiện Đỗ Toàn

 ngày gã lận chai rượu gạo

chia buồn tui bị thù gian

 

Tượng đài tượng đài

tượng nào đúc bằng ngón giả

tượng nào đúc bằng tim gan

ông đã trèo đèo xuôi Huế

hết còn  xất bất xang bang

 

Đỗ Toàn Đỗ Toàn

hát một câu thôi đẫm rượu

Dây Hồng  khó đứt tơ oan

 

Mấy tháng nằm im không nói

Bầy chai bụi bám mênh mang

 

Tui ở trời Tây hốt rác

Hốt nhiên vụt hiện Đỗ Toàn

Bữa nao có tiền về xứ

Viếng hỏi tượng đài cụ Phan *

Giá như đường xưa đắc sách

Bi giờ đâu nỗi tan hoang?

 

Tiếc thay một lũ cóc chết

Lưng quay phía tượng Đỗ Toàn…

                                                   Shady Green Meadows

                                                     17/07/2011

  • Tượng đài cụ Phan Chu Trinh do Họa sĩ Đỗ Toàn đúc dựng tại một số trường trung học ở Quảng Nam và Đà Nẵng sau 1975.

KHÔNG LỜI MỸ SƠN

 -Phạm Tấn Dũng-

Nơi ấy nắng lên muộn

nắng xuống chậm

Sông chảy xuôi thì buồn

Lưng sóng đầy mốc meo cổ tích .

Nơi ấy trăng to dần

băng qua mảng trời về phía núi

Tôi lần theo

và bơi ngược những dòng sông

dòng sông dắt tôi

như dắt ký ức mình

nhỏ dần

nhỏ dần

nhạt đi

Nơi ấy phủ đầy hình hài

mùi hăng cỏ dại

phế tích trĩu buồn

buồn như những cuộc tình không sinh không nở

buồn như tiếng gà bí ẩn xưa xa

buồn đến thót tim những trưa đứng bóng

lãnh lót tiếng gà ác mộng nghìn năm

Nơi ấy ngọn đèn đã tắt

Tôi ngồi hí hoáy hõm đêm

ngồi như ngồi bên người tình đã từng ôm ấp

những trận mưa quất đau cổ tháp

những vàng vọt nắng quái chiều tà

những chòng vòng nhơ nhớ

lưng sóng đầm đìa phế tích hoang rêu

Nơi ấy với những cơn say chệnh choạng

Tôi với bóng mình ngã nghiêng bóng Tháp

dắt ký ức về gởi em giữ dùm

Tôi bắt găp ánh nhìn khiếm thị

Và tôi mù trong những gì tôi được thấy   ./.

Không gian xưa


                                      -  Miên Trà

Ta đi lại những đường xưa

Phố rộng người đông, biển treo dày đặc

Công ty nào cũng còn hữu hạn

Quán nhậu, cà phê lúc nhúc sớm chiều

 

Đường Bạch Đằng kéo  dài

Cây và cảnh đáng yêu

Nhạc chờ thể dục

Ông lão, cụ bà bước đều hai…một

Lung linh sông Hàn buổi sáng tinh mơ

 

Bất ngờ gặp quán Phố xưa

Lộc vừng đâu về đây nở hoa thầm lặng

Điện thoại nhắn tin hò hẹn

Uống ly trà gừng chia sẻ ngọt cay

 

Trường cũ bạn xưa đâu đây*

Sao mà như công viên, ghế bàn giải khát

Loanh quanh muốn tìm nơi bóng mát

Bất ngờ đến tận Không gian xưa

Không ai đón đưa

Người xưa chẳng thấy .

                                      * Trường Trung học Sao mai trước 1975

                                                 ( Trường THPT Trần Phú sau 1975.)

Nghe một điệu hát Chăm trong Cổ Viện Chàm

                                               

                                                  Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

Xiêm áo phất phơ màu khao khát

Mắt nâu Hời đồng hiện khúc ca xang

Không biết mây ca hay khói hát

Thời gian hay rụng lạc không gian

Cơn âm sắc  hư vô bấu chặt

Búp tơ xiêm mơn mởn nụ non hường

Cũ kỹ đắm chìm em khuya khoắt

Tiếng một người cung thỉnh tiếng xa phương

Tiếng hát huyền hồ như Cổ Viện

Ký thác ta từ thuở  ngọn đèn chong

Anh riết chặt si mê vào cõi ngực

Quấn trăm vòng không đủ sức rêu phong

 

 

 

Mùa thất bát, mà thôi, anh sẽ cố

Âm ba ngày cũ  náu nương mình

Biết đâu có cơn gió nào mỏi hướng

Buổi thu chùng rát giọng nhớ thương anh

Khi goá bụa bỗng nhiên thành vĩnh phúc

Tiếng ca xang  sum họp cỏ xanh rờn

Xưa cũ bỗng nhiên thành hiện đại

Cơn cớ gì không phung phí yêu ngôn ?

ĐN-08

Nói cùng con nhân ngày Father’s day


 

 

  NGUYỄN HÀN CHUNG

Lũ trẻ bứt hoa ném vào nhau

 mà tim con như rớt

mắt con dính

những nụ cành gãy nát

 

Nhìn dáng nhỏ tức tưởi

lom khom  nhặt

con ơi, cha hãi lắm rồi,

 

Con sẽ thành thi sĩ mất thôi !

 

Giấc mơ cho cha hào phóng một gia tài

cha giấu nhẹm

không cho con… cảm thấy

những mảnh vỡ cứa hồn cha đến chiều rồi còn tấy

nỡ nào còn để con đau

 

Nhưng khi lũ trẻ bứt hoa ném vào nhau

mà tim con

như đá

thản nhiên trước nụ cành tơi tả

con ơi ! cha lại ước cái ngày


con âm thầm khóc nhặt xác hoa bay.

Ở QUÁN INTERNET



NGUYỄN HÀN CHUNG

Ông già vào quán’’ in –tơ’’*

Gõ bàn phím cứ như  mơ… mõ làng

Trẻ con thao tác điệu đàng

Ông ngồi  trố mắt hoang mang đợi…thời

Cái thời trai trẻ suối khơi

Thú vui một chiếc đài vơi nỗi niềm

Chẳng màng nghe chuyện Toán,Tin

Rảnh rang đôi chút lại chìm đắm thơ

Bây giờ mười ngón lơ ngơ

Ngón đi hoang ngón dật dờ rối tinh

Bao nhiêu là chữ với hình

Thoắt đi thoắt hiện làm tình tội ta

Ông ngồi gõ mãi không ra

Trẻ con thầm thĩ  : Ông già lộn sân

Ván cờ tàn cuộc, còn quân

Mà sao ông cứ ’’ chát ‘’ câm một mình  **

* internet

**chat :  tán gẫu

TRƯỚC TIỆM PHỤC HỒI ẢNH CŨ

                                                    

 Cụ già vào tiệm phô tô *

Mang theo tấm ảnh một cô gái làng

Chỉ còn là bóng thời gian

Cụ mong lại thấy hồng nhan một người.

Phục hồi ảnh cũ ? Dễ thôi .

Đưa vô máy quét qua rồi là xong

Vẫn còn nguyên vẻ tơ non

Vẹn nguyên đôi mắt liếc mòn tim ta.

Mặc chàng thợ ảnh ba hoa

Cụ chăm chắm đón người xa sắp về.

Nhưng rồi… đâu tấm váy quê

Đâu rồi chiếc nón nghiêng che tóc người

Một cô ăn ảnh tươi cười

Rất xinh nhưng chẳng phải người ông mong

Cụ ôm ảnh cũ vào lòng

Dòng sông tưởng tiếc đầy trong mắt lòa

Mặc chàng thợ ảnh lu loa

Cụ rơi về phía sân ga đợi chiều

  • photocopy

Thơ nhân ngày nói dối


                                  Nguyễn Hàn Chung

 

Luật bất thành văn

cho  phép anh nói dối một ngày

anh nói dối cả đêm.

Gối đầu  lên bướm em gái massage

dối mẹ đi nhà thờ kính Chúa

sát phạt đỏ đen máu đổ tưng bừng

dối vợ cứu trợ thiên tai

mù trời đông xỉn say cho thỏa cơn ghiền

dối mình  thi sĩ

dối những em gái ngây thơ xài của trời cho xóa đói giảm nghèo

dối những bộ xương hom hem mỏi mòn kho hàng hết thuốc

dối những lá đơn không bao giờ được ai để mắt

Luật bất thành văn cho phép anh một nói dối một ngày

anh nói dối suốt năm

nói yêu em tùm lum  mà toan tính giở trò điếm thúi

Sinh thời mẹ nói ông trời ở xa

những đứa ác  không sợ thụt lưỡi sống lâu

sống lâu để còn nói dối

Tôi đã đụng bọn quyền quan ,nâu, chùng kiếm ăn

họ nói dối để sống còn

sống còn để còn nói dối  .

Luật bất thành văn

cho phép ta nói dối một ngày

đã tan nát đời hoa

ai lại suốt đời nói dối !.

1/4/ 2011

QUÊ HƯƠNG BÊN NGOÀI TÊN GỌI

                                                                                           Huỳnh Minh Tâm

Dào dạt trong tôi dòng chảy quê hương
Dưa cà xanh biếc tháng hai tiếng chim chìa vôi giọt giọt giữa trưa hè
Tiếng nói thô mộc của cha tôi với trâu bò đất đai và chén rượu
+
Những điều thiêng liêng và bình dị đâu đó dễ gì nhận ra
Trước khi từ biệt cõi đời tạm bợ
Sự tạm bợ đôi khi qúi giá hơn những lí do tốt đẹp những tiện nghi
+
Nhận biết gương mặt người thân đôi mắt người tình
Đi qua cuộc đời như ngọn gió
Trong cùng một chiếc nôi  của sự sống
Và sự chết
+
Nhận biết những giọt nước mắt mặn chát bể muối
Mỗi ngày trước sự héo úa của cỏ sự lừa gạt của chữ nghĩa
Sự tha hóa của chất giọng
Tiếng bò rống tiếng chó tru tiếng gà vịt ỏm tỏi
+
Quê hương
Ngọn đèn của tình yêu đã thắp trong tôi vài tính từ
Xanh mướt và sống động
Vài danh từ đêm đêm tôi cầu nguyện
Vài động từ im lặng  ngẫm nghĩ
+
Chỉ cần vậy sao cần nhiều hơn chất đầy mộng tưởng
Dào dạt trong tôi một dòng chảy
Quê hương bên ngoài tên gọi
Sự nhạt nhẽo lạnh giá của ao tù và rác rưởi

nếm ném

 


                                                              Nguyễn Hàn Chung

Nếm xưa vào chõng thanh lâu

Hội An má Phẩm dãi dầu chiến binh

Bảy lăm lục tặc tam bành

Còn mơ hồ tưởng cao xanh đá vàng

Ném chừ vào cõi hỗn quan

Mắt xanh mũi lõ da vàng hợp giao

Trả thù phải móc hầu bao

Còn hơn ngày chạy nháo nhào trốn quân…

Nếm xưa bậu bạn tưng bừng

Tàn đêm đắp núi đắp rừng rạch khơi

Anh hùng rơm lũ dở hơi

Cũng đòi bẻ phấn bên trời cầm gươm

Ném chừ ngọng tiếng rã riêng

Uốn môi dẻo mỏ chân kiềng sút chân

Ta  như con đĩ cù lần

Xổ đôi câu đã lòi gân  tịt ngòi

Nếm xưa con giống con nòi

Tài hoa liệng xuống căn chòi tử sinh

Tiếng loa ậm ọe vây mình

Nghe ran rát nỗi u minh lộn sòng

Ném chừ thừa mứa ngon ăn

Tủi cho đời mẹ cắn răng nhịn thèm

Bao giờ cho hết nhá nhem

Khóc to một tiếng  cười thêm một tràng

1/5/2011

Thơ ba câu

Nguyễn Hàn Chung

1
Rắc giống cỏ lông chông
Vào trong bình cứt sắt
Mà đòi nở hoa chùm!
2
Lấy tiền nhử đàn bà
Lấy đàn bà nhử đàn ông
Lấy chi nhử phường lại( cái, đực )?
3
Hèn thì sợ chết đã đành
Liều còn sợ chết
Chẳng lẽ khum thờ lũ chó chết …
4
Hốt hột phù vân làm của
Cất vào cửa nẻo phù du
Rốt cuộc xương khô không mả.

5
Cha ăn ngụy đến quắn lưỡi
Còn muốn húp thêm chút nước
Con khôn hồn thì đừng quyền.
6
Ốm không chịu tha
Già không chịu thải
Tiếc cho tuổi trẻ mù lòa.
7
Mẹ để truồng cười hả hả
Con để truồng vừa đánh vừa vả
Còn xưng xưng tự do.
8
Nhụi một cộng bông lài
Vào sâu giữa bãi phân
Mà đòi hương bất diệt!
4 /2011

chat với vợ


Nguyễn Hàn Chung

 

Anh xao nhãng

việc làm tình

chỉ cốt làm thơ

đù đeo

cái trò vô bổ

 

Làm tình sướng

một giây

một phút

thậm chí một giờ

 

Làm thơ

sướng

một sát na

mà dư vang hết biết

 

Xao nhãng việc làm tình

thơ anh chỉ là đồ vứt

 

Cơ nghiệp tổ tiên đi đời

bởi đám hèn sinh các anh

thiết làm tình mà bất lực

16/3/2011

Tập thơ mới của Nguyễn Hàn Chung

cao tốc hành

Nguyễn Hàn Chung

ngựa nghìn năm

xe trăm năm

chuyện cũ

mấy gã  hồ đồ

uống rượu dòm trăng

kết những đường ray chon von mệt lử

cõng những con tàu cao tốc hung hăng

cao tốc hề cao tốc

chạy về phía trường giang xả xui

mấy gã phần thư bàn độc

xua bầy đàn heo hạch tận cùng hang

ngựa nghìn năm

xe trăm năm

rỉ rả

đường mù mờ xe long rong thổ tả

cao tốc phom phom chân trời

chân lấm tay bùn

cái nòi vai u thịt bắp

trăm nơi

cao tốc hề cao tốc

lừa lê lết la lết lê

người ngựa  ngựa người máu hộc

có hề chi trường sơn  xưa xa

mù mù âm vực

con đất đỏ đất đen rồi

vú mẹ thòng trống không

ngựa nghìn năm

lạc rơ

xe trăm năm

cổ hủ

ém nhẹm hãi hùng trọi trơn

hỉ hả chị chị em em vén váy hộc tốc lên tàu  văn minh cao tốc

cao tốc hề tốc cao

cao tốc hành hành cao tốc

mặc kệ ăn cầm hơi

2/2011

Chùm thơ xuân của Nguyễn Đức Dũng- Phạm Tấn Dũng – Nguyễn Hàn Chung- Huỳnh Minh Tâm

Cuối năm Canh Dần rồi tới năm Tân Mão .Chào đón chu kỳ luân chuyển của đất trời từ khởi thỉ .Nguyễn Hàn Chung nhận được thơ xuân bè bạn gửi đến .Vội post vào đây cũng là để  mời bạn thưởng xuân .

Cố thổ

Nguyễn Đức Dũng

Bồi lắng đất đai này cơ man phù sa phổ hệ
sông khẳm mây trôi
người xốn mắt đò
gió bãi bờ rướn xanh tóc em xanh ngập ngừng dâu bắp
phiêu dạt phương trời neo đậu quẩn trong mơ

Còn neo đậu dấu hà thâm khoai sắn
hoa văn riêng,
Hòn Kẽm – Đá Dừng
còn neo đậu dáng cò sông nắng
đập cánh giang hồ
nhún lạnh dọc sống lưng

còn vướng ngọn tre bên nhà hàng xóm
đau như roi  hái trộm buổi cây người
ham hố chi đâu
vụng về danh phận
vẫn in hằn nếp trán đứa ham chơi

Có mải miết chừng mô rồi cũng mỏi
mộng đường bay đánh bẩy trái tim mình
nhắm mắt lại hồi đầu thị ngạn
sau hành trình nghí ngởn của điêu linh

25 – 12 – 2010

XUÂN THÁNG CHẠP

Phạm Tấn Dũng

Vừa thôi chứ

Cái rét miền Trung quên mặt trời đáy nước

Xuân đâu mà! Tháng chạp

Mắt nhìn xạnh tiếng nấc

Tôi  về

Hơi thở nép vào thị trấn lặng yên

Bên kia bức tường là mặt trời

Vạn thọ hắt lên khuôn mặt em

Làn gió chợt qua thôi miên

Cơn mưa buốt chiều

Chạm vào xanh xưa

Giọt nước buồn bay lên đám mây

Ai mà níu con đường trôi trong buổi chiều

Để cỏ mượt mây giăng

Hàng rào lối nhỏ

Xa khuất ngôi nhà

Bờ lan trí nhớ

Xuân đâu …tháng chạp

Vừa thôi chứ

Là lẫy nói vậy thôi

Chứ nghe tiếng lá khô trượt trên mái nhà

Như tiếng chim bay về

giọng hót tôi còn nghe rất rõ

Luôn mềm bàn tay ấy

Cho dù cái rét dính khăn ướt vắt qua hàng lan can

Tháng chạp

Rồi xuân đến

Anh bước lên vạt nắng

Mồ hôi lạ ban mai

Cuộn lại bóng mình

Xuân trào miệng hạt

Tháng chạp mây qua

Phồn sinh tụ phấn

Tạ ơn phố hẹp

Nhỏ xuống dòng sông

Sông xé thân đêm

Rêu xuân mở mắt   ./.

hai con xuân

nguyễn hàn chung

một con nhắm một con nhòe

con nhắm rõ rành như ban tối

con nhòe mơ hồ như ban khuya

hơi xuân ngọng nghiụ phồng  líu cả lưỡi

em váy tốc tan hoang không ngờ

bứng cả mùi hương xuân khờ năm xưa

quên bẳng câu sáo mòn cửa miệng

những ngôn âm tới thì dậy mẩy

ngứa nghề lẳng lơ em  sàng cho ai biết tay

một con nhắm một con nhòe

con nhắm mồn một rơm rạ gai quào tứ tán

con nhòe bèo bọt cũ xì thâm căn

mùa ở đâu mà xuân chẳng ràn rụa

chỉ  là cố lý  tha hương…

bồng em lên tay nhẹ sâu phiền muộn

đầu mày cuối mắt  thuyền quyên lúng liếc xưa rồi

anh mân mê bú mớm con trẻ ngày nào

chợt thấm niềm tin  nát nhàu cỏ rác

một con nhắm một con nhòe

xuân  biết có còn nhắn nhe đào mai  lá nõn

có  gã chăm bẳm đầu thai vào cơn mơ hái lộc

nhưng dẫu mệnh vận xúi quẩy thế  nào

cũng còn hơn  mấy gã đàn ông lụa là

khăn gói lên đàn vu quy

cuối năm Canh Dần


THẰN LẰN NHỚ NẮNG

Huỳnh Minh Tâm

Bốn bức tường xanh là của tôi

những dây điện chằng chịt của bầy nhện là

sân khấu thế vận hội

bầy ruồi nâu như máy bay phản lực

+

cuộc sống đôi khi nhộn nhịp

những cuộc rượt đuổi tốc độ, những trò đú đởn

ba hoa

của thế giới thằn lằn

dưới ánh sáng chói chang bóng đèn nê-ông hoặc

lấp lánh ánh sao ngọn đèn ngủ

+

tôi chọn cho mình một lối sống giản dị

đó là cái chết cây xanh trong chậu kiểng

đôi khi cô độc lạc loài

nhìn những lỗ đinh bảng lịch công tác quạt

điện và giấy khen thưởng

+

tôi nhớ những cơn nắng đâu mười năm trước

sao mà xanh lá nõn sao mà ấm áp miên man

những tàu chuối phất phơ cơn gió lùa nhồn nhột

đôi nách

bầy chuồn chuồn tung tăng trong đám cỏ dại

hoa trắng như mây

+

những cơn nắng tươi nguyên non nớt thổi hồn

tôi những giấc mơ

về cuộc sống không dự định-một diễn tiến kỳ

cùng bất tận

cái đẹp của sương lành lạnh trong kẽ răng

vẻ kỳ ảo của hoa từng cánh từng cánh rơi chậm dần

vào thời gian

+

tôi đã uống vài tách trà của ngôn từ

dịu dàng nhắm mắt.

Khi … rất

Nguyễn Hàn Chung

Khi thức em rất chiêm bao

Khi ngủ tôi mới lào cào thăm em

Khi đứng tôi rất cương lên

Khi nằm em mới tròm trèm giọt tinh

Khi no em rất ái tình

Khi đói tôi mới u minh lộn sòng

Khi em rất thẳng làm cong

Khi tôi tưởng ruột là lòng dạ ai

Khi tôi rất đúng thành sai

Khi em  rũ  sạch ra  ngoài sành sanh

Khi tôi vào trận  rất lành

Khi em cào cấu tanh banh tóc thề

Khi nào tỉnh  rất là mê

Là khi  tôi với  em  về bên kia

18/12/2010

Gió đèo Le

Lê Thị Điểm

Nếu được làm ngọn gió đèo Le

Em sẽ đi tìm đôi dép lạc mang vào chân mẹ

Nâng nhẹ gánh vai cha

Và ru anh

những khi anh mỏi phố về nguồn

Có thể

Chỉ là bóng chim, tăm cá

Gió đèo Le vẫn dịu dàng, cần mẫn

Thổi qua thung nắng

Sẽ rất hạnh phúc

khi đươc làm ngọn gió đèo Le

Dẫu mây chiều xa giăng mờ bóng núi

Tiếng vạc kêu hun hút cuối chân trời

Biết chẳng là gì so với gió đèo Le

Nhưng em vẫn ước !

Thấy trùng trùng bay nhớ loạn

Nguyễn Hàn Chung

Thương con sẻ đồng trốn chui trốn nhủi

bọn âm hồn bất tán

lùng sục không sót nhành cây bụi cỏ nào

chúng nhai rau ráu nỗi buồn chim sẻ

mùi thơm đau chim non

Tôi chạy mù mịt đắng họng

gãy cổ ngắm lớp lớp đàn đàn chim bay bang Texas

chúng bay sướng

chẳng biết sợ ai

nhẩn nha  lu bù lầu cao cột điện

nguýt háy kít bụp loạn xạ chớt nhả  mấy tên cu li da màu khiêng bê…

Mùa mưa khô mưa

tuyết còn lang thang đâu miền bắc

những khu rừng nguyên sinh cây ríu rít xanh

cái cây mầy cũng sướng

không ai rờ rẫm râu ria ra rậm rịt từ thuở mẹ cha sinh

Con sông gầy gò quê tôi

quen thói lên bờ xuống ruộng

lính quýnh chảy về đông

thi thoảng đến kỳ kinh  cũng lên cơn đồng bóng

ăn sống nuốt tươi đám rách rưới bần hàn

con sông này đây sướng rơn

rong chơi óc ách quẩn quanh nuôi sống côn trùng

Cả cum mây vàng mây xanh mây xám

mầy cũng sướng

nhởn nhơ bay tán loạn xà bần

thỏa thích bốn phương tám hướng

mây quê mình chỉ biết lính quýnh về tây

theo chiều gió đông gió chướng tạo cơn

mưa cuối thu , đầu đông trẩy hội côn đồ

giông  gió ,bão lũ quăng quật cuống cuồng xô tất thảy rơm rạ tranh tre xuống biển đông mù mịt

Làm gì có cao xanh đâu  mà kêu thấu

dao găm đồng lõa với nam mô

thế gian toàn điệu khải truyền nát bét

đầy dẫy những con giòi con sâu tương cận

Thành một nấm,  em và tôi.

Texas Nov15 – 2010

Ca vung vụng bạn

Nguyễn Hàn Chung

Quỳnh

Giận ai gọi tới huê kỳ

Qua mùa chuộc tội tức thì tai ương

Riết còn nhăng nhít yêu đương

Thì còn rối loạn cung đường gối chăn

Xuân

Ráng bơi dòng ngược mệt phơ

Dưới trời quá vãng ngai thờ sâu thiêng

Bạn bầu sum họp liên miên

Dễ dầu chi, nếu em hiền không mê

Thư

Thư trong một nách hai trầu

Thư ngoài còn lại lâu lâu bến bờ

Mắt nghe bằng hữu lơ ngơ

Lại khi đau đáu một tờ thư xưa

Yên

Thơ thèm bạc tóc thèm xanh

Dối ai ai lại dối mình sao yên

Ngu ca phụng xướng đường duyên

Cũng là một lối không tiền khoán(g)…sau

Lương

Tinh âm lần lữa huyết âm

Bỏ âm nầy lấy âm thầm đã chưa?

Về quê râu rít lưa phưa

Hăm he lấy rượu chích ngừa ung gan

Nguyễn

Hâm cà phê tưởng  phốvăn

Một cây chụm,có khi bằng ba cây

Đêm nằm thức với hiên tây

Có nghe gió rớt canh chầy đông ba?

1/11/2010

chùm thơ Lê Lộc ( Sài Gòn )

MỎI

Khi bước mỏi, ngày nghiêng, hồn lệ đẫm

Đường chông chênh mờ mịt dấu chân đời

Chiếc bóng đổ liêu xiêu chiều thăm thẳm

Vệt nắng phai theo mây nhạt cuối trời.

CHIỀU

Loài ngựa chứng một chiều hoang mỏi vó

Bờ suối khô ngã quỵ thở  hơi tàn

Miền đất hứa đã cháy thiêu đồng cỏ

Níu chiều tà, em khóc lịm tro than.

VỠ

Người nghệ sĩ già ôm đàn nghiệp lụy

Vắt kiệt tim mình máu rỉ từng ngón tay

Em thảng thốt nhìn đời tàn hủy

Mảnh gương rơi, ta cười vỡ đọa đày.

TÌNH

Ta chim lạ chiều mưa bay thất đảm

Đậu nhánh đời em run rẩy khốn cùng

Cuộc thiên di trăm năm còn mò mẫm

Chút tình em, riêng ấm cõi mịt mùng.
10.10

Ước em

Thành nhà Mạc

Nguyễn Hàn Chung

Không có tiếng tỳ bà  trên sông lạnh đâu em ơi !

tiếng gà què cuồng si ó o

quờ quạng gáy phỉnh  đấy thôi

lơ mơ  xào xạc gió bấc xâm lấn

làn da vàng ệch bủng beo  ngày ấy năm ấy tháng ấy

bào mòn  lần hồi niềm tin

tất nhiên thơm vì còn em em còn

Cả đời lấn quấn quạnh hiu

biết gì mù mờ biển đảo

có cái lủm qua cơn con hạn

là vui là vùi

Nhai nghiến những chùm râu mọc từ xa phương

vo quấn  câu cú chương hồi móc họng

thương  em ngày hơ hớ má hóp  hom hem mà anh  biết răng chừ

Không có tiếng dương cầm dưới bưng biền đâu em ơi

tiếng quốc ré thảm thê lẻ chồng lạc vợ từ thời ông cha mở nước đấy thôi

lởn vởn người đi tối đất

rách toạt mùa thu thần diệu thực rồi

Rà soát bao bị trăm năm rốt cục  chẳng đựng được gì

chẳng lẽ  già  sần còn làm con thằn lằn chắt lưỡi đến quỳ trước phật đường nam mô nước chúa

mà không

ai chịu nổi lối  sống lợn đòi cám hấp

tảng lờ xác chuối nghìn năm nuôi lớn ông cha

Tỳ bà huyễn ảo dương cầm lừa mị

xoắn xít bầy đàn

cáp duồn sinh mệnh cỏ

đường cong mù mịt nỗi buồn bão lũ

anh biết mình giống con chuồn chuồn kim quẩn quơ mặt nước chẳng màng trong đục

ước em hãy cố rướn  mình đè bẹp hãi hùng thâm căn

20/10/010

Nguyễn Hàn Chung

Quyền yêu

Người già thường nông nổi

hơn người trẻ

mỗi khi yêu

Sự nông nổi của người trẻ

giống như lửa

giống như sóng

giống như ánh trời

Lửa sẽ bị nước làm tắt

sóng sẽ bị gió xô giạt

ánh trời bị mây mù che

Sự nông nổi của người già

giống như mưa

càng lâu càng thấm

Bây giờ có thể chúng ta ghét

những người già đang yêu

khi ta chiều

những người già không biết yêu

mới làm ta chán

Hồ Tịnh Tâm

 

Tiếng cá quẫy dưới  dòng sâu

làm vỡ

câu thơ viết trên mặt sóng

hai đưa buồn ngẩn ngơ

Những chấm bạc

náu mình sau gốc tóc

nhích dần

về phía xa xanh

thôi đi lớ ngớ mùa đông lỡ hội trăng rằm

Mệt nhoài

sự đuổi bắt vô hồi của gió

những đám mây tìm về

nghe sen nói

lời hương

Chắt lọc nghìn chiều nếm trải

con bướm bò bước chân run rẩy

đôi cánh mịn màng rơi trên lá non

Biết nói gì với Tịnh Tâm

cá vắng người xưa

không chịu quẫy

nằm im

náo động đáy hồ!

Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm

Quê xứ Điện Bàn

Bạn văn bắc Thu bồn  viêt khác xưa nhiêu .Đỗ Thượng Thế vùng thoát chặt chém  mật ngôn túi bụi , Nguyễn Đức Dũng bươn trải dịu mà thăt , Phạm Tấn Dũng lâm lũi đi tìm mối tương quan chìm khuât trong ngôn ca ,Nguyễn Hải Triều miên man lá cỏ mà vẫn thủ thế    ,Ngô Hà Phương cố chăt lọc  đên cõi như nhiên . Nhìn chung các bạn đều có những sáng tác mới sâu và buồn hơn .Riêng Huỳnh Minh Tâm dường như đã thưc ngộ điên ngôn  đảo ngữ  nào đây nên câu chữ  lung lay  se thăt  vô cùng .Nguyễn Hàn Chung  trân trọng giơi thiệu với bạn đọc chùm bài mới của anh.

CÂU CHUYỆN ĐỜI CON NGƯỜI TA

Câu chuyện đời người

Thấp thỏm

Ngày chuyện tháng chuyện năm chuyện

Ma mị

Mộng mị

Chuyện tình như cây xanh

Chuyện tình như lá úa

Chuyện tình như cỏ dại

Chuyện chữ nghĩa ngẫu cảm độc dược

Nước chảy hoa trôi

Chim kêu vang đầu ngõ, trăng lửng lơ đỉnh núi

Chó tru đêm tàn cô độc

Chuyện tiền như gió tháng sáu

Rát dạ

Viên sạn trong chiếc giày

Gương mặt người mất ngủ

Chuyện đâu mà lắm thế !?

Hoa có chuyện không mà thơm thảo

Mây có chuyện không mà trắng mấy phương

Đường có chuyện không mà dài thăm thẳm

Thăm thẳm đời người

Xanh biếc đời người

Chuyện như sông

Chảy

Chảy

Chuyện như núi

Cao

Cao

Chuyện như biển

Sóng

Sóng

CHỖ QUAY VỀ

chỗ quay về

cố xứ

láng lai

Con đi quê nhà hoa rụng

chợt ngẩn ngơ có chỗ quay về

tháng giêng nắng ngát hàng cau

tháng chín mưa giăng giăng bờ cỏ

cố xứ lốt lưng lặng lặng

lách lau sông sóng vỗ mạn thuyền

hương đâu mà nồng tình đâu mà sâu

gió đâu mà bát ngát sông đâu mà rạo rực

con đi quê nhà đường cày tháng ba con

dế ri ri con dế lang thang

có chỗ quay về đìu hiu miên man

cố xứ con đứng đó thôi

sao mà gần gũi sao mà xa xôi!

con đi quê nhà hoa rụng tơi bời

bèo dạt mây trôi

chợt ngẩn ngơ tơi bời hoa rụng

bèo dạt mây trôi.

QUÊ QUÁN

“Hỏi tên rằng biển xanh dâu

Hỏi quê rằng mộng ban đầu đã xa”

Bùi Giáng

Rằng quê quán tôi đâu cây xanh ngày mới lớn

Rằng giờ tôi núi non trơ tróc mùa gió thổi xa em

Con suối ngày xưa đàn cá bống hoa rừng thơm mí mắt

Mẹ đi qua vườn cà hái trái non cho con chấm muối

Mẹ đã hoá trăng, những đốm sao là những quả cà non nõn

Con nhìn đêm đêm

Mưa một trời trong ngực

Quê quán tôi đâu hoa phượng ngày em tết tóc

Đỏ một dòng sông

Những giấc ngủ bị đánh thức sầu đông rụng lá

Quê quán tôi đâu

Những con chim sẻ mổ vào ký ức ngoài sân một nong thóc

Cha cô đơn cút rượu hoa khế rụng tím thềm

Tuổi mười ba long lanh đáy chén

Tiếng trâu sau hè gọi nắng xuống đồng sâu.

VAI DIỄN

Thế giới mở ra một ngày bình thường

những vở kịch lớn, những vở kịch vừa, những vở kịch nhỏ

Cho chúng ta thấy gì ?

hỡi vai hề bất chợt khóc bất chợt cười

nước mắt đong bằng sông

thầm lặng chảy trên lưng mẹ

Mẹ không biết, mẹ vẫn cấy trồng trên cánh đồng

giá lạnh tháng mười

anh hề thức dậy muộn vài xu dính túi

màn đã hạ thật sao ?

trời xanh thế sao ?

Những kẻ a dua, xu nịnh

thiếp hiền từ, vài nàng đỏng đảnh

đôi ba chàng đẹp trai

vài ông mặt to

Các vai diễn đã chuẩn bị, lớp lang và định mệnh

diễn từ đêm này sang đêm khác

ngày mẹ mất, một nửa vườn hoa hồng nở, một nửa lụi tàn

anh hề bỏ vai, chạy ba ngày khắp cánh đồng

Giờ về quê tìm anh hề năm cũ

ngưòi đâu ? chiều chuông đổ chậm.

MẸ Ở ĐÂY HỒN QUÊ NHÀ

QUỲNH  THI

(  Kính tặng mẹ ngày Vu Lan  2010  )

Ngày con  mới sang thảnh phố Houston

Thấy khu vườn xinh xinh của mẹ

Lúc nào rau cũng xanh tươi

Hoa trổ bông

Thách thức  mùa hè nóng nực

Nhìn mẹ già da đã nhăn nheo

Tóc bạc phơ  luôn cười nói

Vạt nắng khổ cực chiếu rọi

Suốt chặng đường dài mẹ đi

Chắt chiu  nuôi một đàn con khôn lớn

Không một lời thở  than trách móc

Con sóng ưu phiền hằn nét suy tư

Mẹ đau xót  thấy đàn con nhiều khi

Long đong  thiếu thốn

Tiếng thở dài vò võ canh thâu

*

Chắc mẹ  hiểu trầm tư của con

Hồn reo vui thấy mẹ hạnh phúc

Lòng  mừng sao nhìn trái bí trái bầu

Đã to dần to dần lớn khôn

Những bông hoa nở rộ ngát hương

Mẹ nâng niu quí báu

Như khi xưa mẹ đã nuôi con

Như khi xưa sữa mẹ

Con bú rát trời đau

*

Mẹ có hiểu trầm tư của con

Lúc nhìn mẹ tưới nước cho vườn

Đó cũng là lúc một trời ấu thơ

Ở  trong con xao xuyến  hiện về

Con đã thấy vườn mẹ ở đây

Mà hồn lưu luyến  quê nhà

Ơi  rau xanh quá  !

Chạnh lòng mẹ đau ./

Quỳnh  Thi

Một bài thơ viết trước 1975 của Nguyễn Hàn Chung dưới bút hiệu Nguyễn Phong Hàn

một tình hoài


lạnh một vùng trăng tự cổ sơ

thù em ta đốt thuốc làm thơ

gác khuya lãng đãng thân hào khách

tuổi chớm ba mươi đã rụng cờ

đôi lúc buồn tình không thiết sống

nghĩ đời bất quá được bao năm

tội chi tranh lợi danh cho mệt

cứ gõ bồn ca học cổ nhân

thuở nhỏ ôm một cây hùng khí

bây giờ nghĩ lại thấy ương ương

đời loạn mà không mần tráng sĩ

cũng chả xài đến gã văn chương

thì thôi vỗ bụng mà la hét

say khướt nằm lăn lóc giữa trời

thế nhân bội bạc như chà phấn

tình tội gì chen chúc với lời

còn một vùng trăng  làm bạn lữ

thuyền quyên là mấy ả giang hồ

thà yêu gái gú lòng son phấn

mà khỏi cho mình giọt giọt khô

mươi chén xàng xê lòng đã sụm

trong ta  rượu khói quậy tưng bừng

ba mươi tuổi chớm buồn như hoạn

rớt giếng ai màng gái cấm cung

cuối đông một chín bảy  tư

Buôn chuyện với bạn


Nguyễn Hàn Chung

Nửa khuya

gọi mươi cuộc xa

Có hơi hoang đấy

Dưng  mà…nhớ nhau

Bỗng nhiên tận đẩu tận đâu

Lại cùng ngoéo…giọng với nhau một lần

Tai nghe mường tượng cố nhân

Trọng  âm Hà Nội

bần thần Quảng Nam

Uống đi

đừng có phá ngang

Ta mong nhắp cái… Nha Trang từng  giờ

Ngại gì

cứ rót ra …thơ

Vợ ta  ta biết

họ vờ ngủ quên

Uống đi rồi tớ rót thêm

Mấy câu vừa lẩy từ trên chợ tình

Buồn  xưa ông Nảng,ông Ninh

Nhớ nhau đầu đình chỉ biết lai rai

Bọn mình khóc

có tương lai

Bọn kia  muốn hót

đẩy vài li thôi!

Những khi trăng Houston


Nguyễn Hàn Chung

Những  khi trăng Houston

bị cơn mưa rầm rào vỡ nát

Ấu thời nhớ con

nhập vào giấc mơ  gầy bóng mẹ

khu nhà thuê không có ngõ sau

con chỉ biết ngó mông lung vào ký ức

Lầm lũi đi trong khu hàng sale phiên chợ xứ người những đồng xu trong túi con  nhao nhao đòi mua gì đi biếu mẹ

Dằn vặt con . Chuyện xưa.

Thời khó không nghiến ngấu được con

nhưng dư lực đẩy con về tám hướng

con vẫn một cơn nhìn không chấp chịu tàn phai

Thành phố Houston của xứ sở cao bồi chợ mọc tràn như nấm

Đồng lương dù ít ỏi của con cũng dư sức mua bất cứ món gì mẹ ước

Nhưng. Thẫn thờ cúi gằm mặt con đi

Cả những bậc thiên tiên cũng không  đủ tài xua tan quá khứ

Những mùa đau tiếp theo râm ran

Con biết đã  tự thả đời mình

vào đường bay không góc

Nhưng khi trăng Houston

bị những  khu nhà cao tầng che lấp

Ấu thơ nhớ con bóng mẹ chập chờn

Con mới hiểu vì sao những người già

thường  hay khóc mế hơn trẻ con…

Houston Texas Mùa Vu Lan Canh Dần

Trung niên thi sĩ

Nguyn Hàn Chung

1

Căn nhà quá chật

Ông bỏ ra đường

điều khiển mây trời và những vì sao.

Xé toạc mọi lớp vỏ bọc

về với hồng hoang

cõi phiêu bồng lá hoa trắng trong.

Những lon bia leng keng

gõ vào rún chữ

những câu thơ bất khả tư nghị

náo động đến im lìm.

Đêm đêm các vì sao không  chịu ngủ yên

vì thiếu người giải mã…

2

Người điên ngất ngưởng Sài gòn

Tấm xương chấu chấu chuồn chuồn trổ bông

Rượu hoang rớt hột phiêu bồng

Tay vò đến chín cõi không sắc rồi

Ta bà tá hỏa rong chơi

Cuộc nghiêm mật rất rụng rời nỗi em

Người điên cho kẻ tỉnh thèm

Con vi trùng cũng chết chìm vì yêu

Thiếu ái khanh trẫm sống liều

Ái khanh thiếu trẫm tới tiều tụy xương

Người điên khát lá hoa cồn

Một con mắt lén hoàng hôn thức thầm

Đường tu vụng nhất đêm rằm

Khúc lầu xanh động đến lầm than tôi

Mộng ban đầu biển xanh chơi

Biết còn đánh giấc đã đời cùng ai

Nguyễn Hàn Chung

http://www.gio-o.com/NguyenHanChungCuocSinhTon.htm

© gio-o.com 2010

Nghịch Cảm

Nguyễn Hàn Chung

Người tình hờ điệu đàng trong tôi

đòi hái trăng

tôi giấu bàn tay trong áo

mi một thoáng nàng mọng vỡ

phập phồng bong bóng mưa

Từng khuya có người thức hoài

rủ tôi chơi trò đuổi bắt

sợi tóc mun non quấn chặt

lời yêu như thể con đường…

Tôi mỏn đời đi hái vầng trăng

biết mấy chiếc sào đã gãy

đành thú thực với em vậy

rằng tôi đã kiệt sức mình

Nhưng khi nàng

đòi chung sống với bình minh

tôi lại vác sào đi hái

World Cup hàm ca


Nguyễn Hàn Chung

Việc bóng y chang việc binh

chỉ những kẻ cõi trên mới không chơi trò

trí trá

trái bóng chạm vào  bất kể nơi đâu

thoát ra ngoài đường biên

cầu thủ hai bên cũng đều giơ tay giành bóng

không cần biết có thuộc về mình ?

nhập nhoạng cầu môn

lỡ một đường banh

ai cũng chăm băm diễn trò láu cá

cuộc chơi vua còn lắm điêu ngoa

cứ khư khư phán quyết toàn trị trọng tài

cơn cớ

cầu thủ giả đò, trọng tài mắt lé

tôi phản đối

chế độ  độc tôn toàn trị trọng tài

cần có đủ tam quyền tam phân

trọng tài ,camera, khán giả

Viêc bóng

y chang việc binh

bàn thắng, bàn thua qua rồi

uổng công ra đứng ngõ sau chờ mạ…

Houston TX

30/06/2010

rót mưa với tượng


Nguyễn Hàn Chung

mưa rót cay từng giọt tượng câm

nín đi mừ.. gió rít căm căm

thù thì lắng tiếng giun sinh nở

rộ một chòm râu bít chỗ nằm

đổ xới lên mưa tiếng rủa thầm                                                             tranh Bùi Xuân Phái

thì đâu còn đất hít ăn năn

nỉ non cũng chẳng còn trinh huyết

áp chật bờm môi lún núi non

nhắm với li ti quét rối mù

mờ câm từng mảng hững hờ thu

phong long xông khói chiều đi bụi

bờ lạnh đường xa nhắn gã mù

chìm một vòng mưa lớt phớt  mê

đắm em đôi mắt cuối mùa quê

quán không chiếu rách gường không bạn

bầu chịt vòng thon ngực luống xề

mưa chẳng còn mưa mưa nhớ mưa

móc tay lên tóc quấn không vừa

lòng lên cơn tượng đau như tượng

hình chẳng chừa ai quặn gió mưa

10/06/ 2010

Chùm thơ của Võ Thạnh Văn

Võ Thạnh Văn gốc người Quảng Ngãi còn có ngoại hiệu Phù Hư Dật sĩ  . Anh hiện sống ở California .Những bài thơ lục bát của anh ẩn chứa chiều sâu nội tại,những vận động bí ẩn trong  tình yêu của  một con người  lưu mà không lạc . Ngôn ngữ trong thơ anh  chưa hẳn đã vượt thoát những  quy phạm thông thường  tuy nhiên  ngữ  ngôn ngỡ như mòn sáo lại hàm hỗn những yếu tố bất ngờ ,chuyển tải một ý niệm nào đó hiện diện như một loại mã hóa  siêu hình nhưng vẫn tràn đầy chất thơ .Nguyễn Hàn Chung  xin trân trọng giới thiệu bạn đọc một chùm thơ thuần lục bát của anh

KHƯƠNG 1

MÔI MÁ LONG ĐONG

Duyên do hơi thở ấm nồng

Mắt môi sóng dậy long đong nửa  đời

Tình thăm thẳm. Tứ diệu vời

Trong nghi hoặc thốt vạn lời thủy chung

Từ em khao khát khôn cùng

Mắt môi ngày nọ, sương chùng buổi kia

Từ huyễn hợp, nẩy chia lìa

Từ đêm mưa rớt nước khuya chảy tràn

Bởi em môi má hỗn mang

Tóc râm biếc núi. Mật tràn xanh đêm

Lời rót ngọt. Ý tô thêm

Đắng, cay, bùi, ngọt, ngoan, mềm, dối, gian

Và em rừng rợp thông ngàn

Ngực phên che gió. Da làn ngăn mưa

Mắt môi nước lửa đương vừa

Tình mùa úng thủy lòng chưa kịp ngờ

KHƯƠNG 5

TÌNH THAO THỨC GẦY

Vuốt ve từng lóng tay gầy

Từng đêm thức muộn, từng ngày ngủ trưa

Từng cử xế, từng giấc khuya

Từng cơn trăn trở xa lìa nghiệp thân

Xót xa từng ngón chân trần

Ngón đong đưa mộng, ngón tần ngần mơ

Ngón đi, lạc nẻo sương mờ

Ngón về, thảng thốt lòng ngờ  chiêm bao

Ru người bấc lụn dầu hao

Sách nghiêng chữ múa, bút chao mực nhòa

Từng dòng rỉ mật tinh hoa

Rớt rơi tài tứ, chan hòa từ  tâm

Dỗ em mộng mị ươm mầm

Má ngăm trầm quế, môi thâm linh phù

Tay tình võng, ngón tình mù

Mày chau trăng khuyết, miệng cười trăng non

Lời thề nước chảy  đá mòn

Câu thề sóng vỗ bờ  hờn nghiêng nghe

Bia thề khắc dấu mạn ghe

Hương thề mây cuộn bóng che tình gầy

LIÊN KHÚC

RU NGƯỜI

KHÚC RU NGƯỜI #1

Ru em tự thủy chí chung

Từ nôi lòng mẹ đến cung lòng đời

Đầu rừng cấm. Cuối biển khơi

Tóc trườn suối hiểm. Mắt ngời hố thiêng

KHÚC RU NGƯỜI #2

Ru em đẫy giấc ngoan hiền

Giục trăng về đậu khắp miền da thơm

Cho hoa chớm. Cho nụ đơm

Khai thiên tình sử ngát thơm phấn nồng

KHÚC RU NGƯỜI #3

Ru em nguyên tuổi phiêu bồng

Mắt xanh lục bát. Môi hồng ca dao

Lầu trăng thơ chảy dạt dào

Giấy bay lượn chữ. Mực ngào ngạt kinh

KHÚC RU NGƯỜI #4

Ru em mưa nắng thâm tình

Lời thiêng khấn hứa. Câu linh nguyện thề

Mai sau mộng mị đi về

Còn bùi ngùi nhớ. Vẫn mê mẩn chờ

KHÚC RU NGƯỜI #5

Ru em đầy ắp trang thơ

Ngát thanh phong lạp. Thắm tờ hồng tiên

Ý sâu thẳm. Tứ diệu huyền

Đạm nhiên rượu quế. Uyên nhiên nhạc tùng

KHÚC RU NGƯỜI #6

Ru em diệu vợi mông lung

Nhánh quằn trĩu đợi. Cành chùng rũ mong

Xưa sau sông nhánh chia dòng

Nhấp nhô bến nước. Long đong cau trầu

VÕ THẠNH VĂN

phuhudatsi@yahoo.com

(408) 504-7273

Phản ca

Nguyễn Hàn Chung

Thơ tình trẻ trai lạm phát bốc phét

phỉnh dụ sâu sắc cơi trầu nhằm

tăng thêm phần  đạn dược hừng hực

sung mãn bắn phá

thành danh đã đành

Già quắp cần câu  bị phỉnh dụ ngược

hỉnh mũi lắng nghe

ỏn ẻn lời chót lưỡi không biết chán

phùng mắt trợn mang

lợi nghiến vào răng

sao dám đốt đền !

Khú đế

lẩy bẩy lên đời thơ tình rắn ráo

không thấy

chút hơi hám

mùi tinh tươm trai trẻ

không cả mùi phấn son nhớp nháp

càng cố càng bộc tỏ mùi lotion

Tình tang  tình

chẳng thà thương nữ

không trốn đau hận được đâu

thôi  ngay đi  trò  xoắn xít tụng ca

trai ngay thờ gái.

Chùm thơ cũ trong tập thơ Tìm tôi trong bóng (1999)


Diễn tuồng

Nguyễn Hàn Chung

TRÒ CHUYỆN VỚI KÉP TƯ BỀN

Buồn đến nẫu ruột gan
còn cố cười như phá
Diễn vai hề xúng xính cân đai

Ngày thẳm đêm thâu
Gò ngực mua vui
Tiếng cuốc kêu thương khản giọng

Rộn ràng sênh phách, trống kèn
Đào nương em xang xế…
Khúc hài cương đến vỡ tim
Thảng thốt rối lòng bi khúc

Cứ mãi hoá thân điệu hồn ai
cười ,khóc
điệu hồn mình
Chén thuốc tàn khuya

KÝ ỨC SÔNG

Những sợi tóc mun trôi sông

về một hướng nào không rõ

gáy tơ mịn màng

tôi nghe tim mình đập vụng

những đường cong cổ tích không lời

Chú cá mon men

chòm rong nghịch ngợm

con sóng ghen tuông

vỗ nát mảnh trăng chìm

Những sợi tóc mun trôi sông

khẽ chạm vào ảo ảnh

em như vỡ ra nghìn mảnh

mảnh nào rơi vào thanh âm

đến tận cùng giai điệu

Có thể có một ngày

dòng sông sẽ hiểu

khi lòng ta cạn khô

KHÁT


Muốn bằng lặng một đêm thôi

mà không thể

nhất là đêm nghiêng chén hát ru mình.

Bằng lặng là nín câm

hay bão tố xoáy sâu trong từng thớ não

ta đã tung hê đánh đổi

em vẫn ruổi rong đâu đó phía xa vời.

Chén thời gian dốc ngược bầm môi

mòn mỏi cô gái già ngóng nắng

quay về buồn chín tóc xanh

trinh bạch cùng bóng tối

Gió biếc trời xanh trong ngực để làm gì ?

khi đại ngàn bịn rịn sơ khai.

Nhiều đêm dài

tìm nhau trong cõi thức

bức tranh tĩnh vật rối bời

Ngậm chiếc lá non tiền kiếp

vỗ đôi cánh vận hạn

con chim cố lao mình về phía trùng khơi

Thuốc chữ


Nguyễn Hàn Chung

Tặng  Huỳnh Minh Tâm

Mài chữ để uống

trị bá bịnh

Bịnh công danh

đàn ông đàn ang sắc bảy chén

không còn  phân nào

cũng cố cương lên

liếm đáy chén không

kỳ hết

đàn bà  đàn bầu sắc chín chén

còn một tí ti

quyết bám riết mùi răng long tóc bạc

Bịnh tiền tài

người khôn nhấp vài ngụm cho có vị

nâng chén ngang mày

xòe tay che chắn

nhổ toẹt ra sau

người dại

mặc ai dòm ngó

phun phèn phẹt

vào đám tài tử văn nhân ai đó tá

Bịnh sắc dục

con gái tinh khôi mơ màng sì sụp

đến khi thỏa lòng

chì chiết bất kể ngày đêm

con trai quáng thượng

quên béng thiêng liêng

cuộc thú cõi người loạn xạ xà bần tuốt tuột

Mài chữ để uống

trị bá bệnh

ngoại trừ ba bệnh trên

26/3/2010

Hỏi mi hỏi mình ?


Nguyễn Hàn Chung

Mi đã lặn

xuống đáy Thu Bồn chưa

mà dám thách sông sâu

hay cả đời chỉ lo mình mắc cạn

ngày ráo hoảnh

với  phập phù  giả tảng

đêm  chiếu chăn tím bầm

Mỏi  cút… tìm

chỉ quấn rêu rong

gió Cửa Đợi

xui mái đầu sớm bạc

cơn lũ cuối mùa quái ác

muốn gửi chiếc lá rừng

mà đánh thức

cả trường giang

Bùn non  tắm táp mùa màng

nuôi lớn ứơc mơ thành nghĩa sĩ

khuôn mặt mẹ,cha nhìn chưa thật kỹ

hồn còn lo gom bọt sóng Thu Bồn

Sông ta hằng hà

câu hát hò khoan

bên đò lở chia tay người ước hẹn

ngày tiễn biệt

sông  ngập ngừng ỏn ẻn

sao người lên xe là  gió réo sóng gầm ?

Có những chiều bụi dính cứng châu thân

nhảy ùm xuống

sóng cứa vào rách nát

ngửa mặt đón gió mùa xưa thất bát

người về nghẹn đắng

mắt cong vênh

Mi lặn xuống đáy Thu Bồn chưa

réo nước sông lên?

cụm bèo tấp không chịu về biển lớn

cha và mẹ đã thành mây buổi sớm

Ai che dùm con cơn quặn sóng Thu Bồn   !        

Bài ca lòng thòng

Nguyễn Hàn Chung

Ngày bỏ xứ

anh chôn một dúm tóc

dưới gốc khế sau nhà

có sự chứng kiến của thằng Bi khùng hàng xóm

nghe người chủ mới mô tả

cây khế  đã bị bão làm trốc gốc chết tươi

mặt đất ràng rịt những chùm mơ

(dân quê anh  quen gọi là rau thúi địt)

Ngày ở quê

gác khểnh cẳng chân lên cái nghèo ca hát

thảnh thơi bội phần

bữa nhậu óc chó riết thành ghiền

bỏ đi  thường thức văn minh vệ sinh

ly rượu xoay vòng hơn chục miệng

Ngày hiện tại

chạy bở hơi tai

quáng gà tìm kiếm tiện nghi tối thiểu

khác xa cái thời bắt ốc mò cua

nằm đêm soi mặt vào xưa

nghĩ đến rối mù chân tóc

Tự do là gì ?

làm tôi mọi

trắng bản xứ lạnh lùng vàng đồng hương hà hiếp

mùi đô la gãy gụp lóng xương

mẹ già tựa cửa  ngóng con về giảm nhức đau  nhanh hơn Salonpas

Tự do là gì ?

hình ảnh thơ  ngày càng bậm trợn

câu cú bất phân thượng hạ

lò dò tân… hậu …rủa sả giáo điều thiêng liêng

già quắp cần câu mười năm khô mu  học đòi thỏa cơn ghiền sex..sex…

Ngày trở về

đố kiếm ra đâu được mảnh xương tàn quay đầu

tro lưu vong mịt mờ núi tây biển bắc

tằm sống mà không biết rút ruột  lấy

tơ đâu mà nhả

khói âm hồn bất tán nương quê

một vòng quanh hắt hiu là hết trọi kiếp

tất thảy chung đường mụ mị

có sang hèn chi mô

1/3/2010

Phản tuyên ngôn thơ


Nguyễn Hàn Chung

Thơ  không là

dung nham

rỉ ri  từ lỗ hẻ

đẻ ra từ bệ phóng khật khùng

sính đồng bóng

khơi nỗi cuồng liệt dương

Thơ không  là

bộ phận sinh linh quần thảo

trong cơn bất thần phấn hứng

dung nham

thì thụt về đâu

thít xuống  trôn

thơ vẫn  thùy đại não

rài rạc dung nham hôi hổi

con chữ bồi hồi thiêm thiếp giấc mơ

Thơ  không là

dung nham

chắt ra từ túi tinh cường liệt

rủa sả  cho sướng miệng

đẻ rớt trên da chùm bợt bụi tàn

Thơ không màng

dung nham

14/2/2010

Bài tha phương sáu mươi


Nguyễn Hàn Chung

Những cộng tóc dần xa nếp trán

Nói em vui hơi hám dường bao!

Quấn nỗi nhớ vào chăn quýnh quáng

Chiều ba mươi không cúc chẳng đào

Đòn bánh tét  khơi cuối chiều quặn thắt

Giận cơn mưa hà hiếp quê nghèo

Không cần nữa những câu thơ thiếu tháng

Chị đang cần một tấm phên treo

Đêm hú hí với phím bàn tanh tách

Thả tênh hênh những phiền muộn không rời

Biết các cháu đến trường không đủ sách

Thì ráng cày thêm một bữa.Dù sao…

Cứ đầu tháng trái tim đều trở chứng

Tờ hóa đơn đàn áp nỗi thương quê

Một năm chẵn ba lần xông tới quán

Cuộc phù du đành lỗi trăng thề

Bơ với sữa chẳng qua trò nhạo báng

Vẫn mùi cơm thơm nức buổi ra đồng

Tủ lạnh thiếu con tràu cái bống

Tháng với ngày nhai nuốt long đong

Anh gồng gánh thêm một mùa xuân lạc

Nếp nhăn em đắm đuối chung tình

Hơi chữ ngấm mùi khói nhang tết nhứt

Câu thơ mòn mà lạ cứ vang câm…

Houston Texas 12/09

Tưởng khúc

Nguyễn Hàn Chung

Nhớ trung niên thi sĩ Bùi Giáng

Người điên ngất ngưởng Sài gòn

Tấm xương châu chấu chuồn chuồn trổ bông

Rượu hoang rớt hột phiêu bồng

Tay vò đến chín cõi không sắc rồi

Ta bà tá hỏa rong chơi

Cuộc nghiêm mật rất rụng rời nỗi em

Người điên cho kẻ tỉnh thèm

Con vi trùng cũng chết chìm vì yêu

Thiếu ái khanh trẫm sống liều

Ái khanh thiếu trẫm tới tiều tụy xương

Người điên khát lá hoa cồn

Một con mắt lén hoàng hôn thức thầm

Màu hoa tím cả đêm rằm

Khúc lầu xanh động đến lầm than tôi

Mộng ban đầu biển xanh chơi

Biêt còn đánh giấc đã đời cùng ai…

Thói giả

Nguyễn Hàn Chung

Một thằng cu li  da màu mạt rệp

sau một ngày quần quật với núi công việc thổ tả

trút vào cuống họng dăm li rượu rẻ

làm chuyện đực cái với một mụ điếm màu da khác

câm như hến

ngôn ngữ động tác gấp gáp

sao gọi là làm tình

tình đâu mà làm

hỡi các nhà thơ phù phiếm giả tạo ?
Một bà sồn sồn bệ vệ đi xe đời mới

sau khi phưỡn bụng

làm chuyện đực cái với một chàng điếm tơ xa lạ

đang chơi game trên cella phone mê mẩn

mặc bà ta nhông nhổng rú rít hít ha

sao gọi là làm tình

tình đâu mà làm

hỡi các nhà văn cao sang quyền quý?
Sẽ rất chính xác

nếu dùng từ ngữ nào

thưa quý vị .

Tôi không biết

nhân danh cái gì người ta kiêng kị  sự thật

khi ai cũng cao đạo  rêu rao thích trung thực ghét giả dối

17/01/10

HẬU CHÂN DUNG NHÀ VĂN VIỆT NAM

Nguyễn Hàn Chung

Bắt chước Xuân Sách phúng họa

1

Lên xanh nói hộ phù du
Miếng không gồng gánh oán thù sao cam
Gượm làm ra kẻ chơi ham
Mà lòng canh cánh mối hàm oan xa

2

Kiếm sắc chém sâu buồn tướng
Sinh vi vàng lửa may thời
Đem sửa chữ tài ra sướng
Sang người hái trái văn tươi

3

Cầm chịch văn đàn nỏ có roi
Bầu trời giàn mướp đã phôi phai
Mặc phường châm chọc kê, phang, xóc
Ông cứ khum khum được đứng hoài

4

Ngồi xổm ghì cột mốc
Trước lằn ranh biên cương
Mẹ đào hầm bằng cuốc
Anh đào bằng thê lương

5

Cái thời xa vắng ngông nghênh
Lập lòe thôi đã bồng bềnh nước non
Lên trùm văn hóa yêu ngôn
Sắp lên một bảng dở ngon lộn phèo

6

Đò Lèn sóng đã nguôi im
Miệng ,trôn nhan nhản há tìm hà phương?
Đánh không thức nổi miếu đường
Cuối đời rổ rá văn chương vậy cà !

7

Mở quàng Hội ngộ văn chương
Văn âm cực thịnh văn dương héo đời
Van người đừng bỏ cuộc chơi
Bấy nhiêu là gã trổ trời lấy đâu ?

8

Đọc văn ngẫm anh nói sảng
Đọc thơ nghĩ anh nhị trùng
Đọc láo mấy bài thơ phản…
Biết anh cũng có anh hùng

9

Dám dang tay tát người thơ
Ngồi đan áo giấy bên bờ sông Thu
Con nòi tuồng tích anh thư
Chơi toàn bọn giấy vụn như Lý, Bùi

10

Không màng hai nẻo đế kinh
Về quê vung vít lời bình xỏ xiên
Thơ thường đá tạt ra biên
Dấu chân qua trảng qua biền vẫn đau

11

Tẩy trần dấy động tháng tư qua
Ẳm giải buồng văn cứ nhẩn nha
Cố quốc xa xăm hồn một trạm
Phê chùm bên nách cố lu loa

12

Tên thì hide bớt vần iêm
Thơ thời huỵch toẹt từ l… đến mông
Tân hình thức cựu tồng ngồng
Bao nhiêu là gã lông bông dẻo mồm

13

Nàng tình rỗng thiệt tiên tri ?
Cãi chầy tận mạng chẳng gì bằng cu
Mười năm dị mộng có dư
Bỗng nhiên ngỏng dậy lu bù ngoa ngôn

14

Ban đêm chế tạo thơ ca
Ban ngày thách đấu với nhà Đ Kh…
Buôn làng rách đến… xong phim
Sao còn lấn bấn đi tìm đòn châm ?

15

Trẻ trai khuất sóng dòng Seine
Retire bỗng nhóng mình lên NewVietArt
Bao đời thơ thủi lê la
Từ nay có bãi tắm gà sướng chưa?

16

…cóc thì tung tuốt mây xanh
Cường , ngoa mà giảng rõ rành y như…
Ngươi đừng toan tính phần thư
Tường internet lửa hư huyễn rồi

17

Còn nguyên đất nước đứng lên
Đứng lên rồi lại trùm mền nhéo nhau
Dù ngày cởi trói qua mau
Ít ra cũng ráng vài câu thỏa lòng

18

Bần ly trắng đến xanh trời
Khải hoàn ca xót người rơi thiên đường
Một đời đau điếng mù phương
Lối sân góc phố con đường thót tim

19

Xưa ghiền ông Tố ông Xuân
Câu thơ con nít gánh phần cao sâu
Giờ chưa già quắp cần câu
Máu thơ đã biến ra màu chân dung

20

Bao nhiêu năm những cu Tai
Ngủ ngoan lưng mẹ dài dài răng ông ?
Phũ phàng vung chỉ cách không…
Chắc ai rệp chắc ai rồng mãi đâu!

21

Làm thơ kiếm tiếng hơi lâu
Thôi thì thơ đến từ đâu họa hoằn
Quay đầu về núi dung dăng
Lưỡi cùn đã có hàm răng dở trò

22

Người mang Thiên sứ cứu Marie
Một cuộc hồn tây cởi thả vì…
Sập quán Tala.. buồn một phút
Cười hoài khinh tất đám tu mi

23

Tân thư đẻ trong giấy vụn
Nét văn móc máy chuyện đời
Phải xin lỗi cả loài chó
Đồ rằng chỉ một ông thôi ?

24

Con cu ngỏng ráo cuộc tình
Câu văn thấm đẫm mùi tinh lộn kèo
Các nàng yêu nữ đáng yêu
Có gì bí mật hãy mail xuống mồ

25

Một thời mở miệng cắt bê tông
Xáo chộn mà đau đáu một vần
Mượn xác anh hùng la ỏm tỏi
Bao giờ la hán cũng qua phân

26

Văn : phong hàm chánh tổng
Thơ : đen trắng một màu
Chân trái nhón lề phải
Chân phải biết về đâu ?

27

Nẻo về  của ý hay thơ
Rêu xưa Phương Bối mắt mờ Làng Mai
Đàn tràng giải ngót oan sai
Sao chuông Bát Nhã rạc rài tứ tung

28

Kể từ lề trái văng tưng
Hoa anh đào cuối mép rừng lặng căM
Lạc đường được bấy nhiêu năm
Còn hơn héo hắt mù tăm lối về

Có Vẻ

Nguyễn Hàn Chung

Em có vẻ như nắng

Khi yêu phùn như mưa

Một tiếng em tằng hắng

Cả đời anh tưa lưa

Tiền có vẻ như thiếu

Tình có vẻ như thừa

Say yêu đến khàn chữ

Mà dẫm toàn vỏ dưa

Nếu em không có vẻ

Sống liu hiu tới già

Bao nhiêu chàng thi sĩ

Lấy gì mà viết hoa

Em có vẻ như nắng

Khi yêu mềm như sương

Một chút em léng phéng

Cả đời anh tang thương

Bao ai đang có vẻ

Yêu không bằng trái tim

Câu thơ như có vẻ

nhoi ra những tị hiềm

Em mà không có vẻ

Ngay thật như thói thường

Câu nói dối có vẻ

Cũng tưởng là văn chương

1/2010

cuối năm ăn cá một mình

nguyễn hàn chung

con cá  rô đồng bị nhốt vào tủ lạnh

lâu ngày ương cứng

mùi tanh tanh

đón xuân  một giáp tí năm tuổi cọp

nhai cá nhá xương

còn nguyên mấy cái vi xù

so đũa hơi lâu

gắp  khựng vào quá khứ

càng tanh càng mút

không buồn mượn rượu bán mùi

ngày cáo lão ly quê

rưới vài giọt nước mắm thum thủm

để dành từ đáy hành trang nhập cư

chùm vẩy vàng rụm

chóp chép bùi bùi màu lúa đương đòng tháng hai

xương mắc vào cuống họng

khạc  nỗi niềm tuyết rơi

đón xuân một giáp tý năm tuổi cọp

nhai nhá mỏn dần

không có tha hồ chén bạn chén bầy

trơ tráo cái ly không

cơn cớ gì

không có một chút men nào

hết ho khan lại sặc ?

Gaveston Texas  tháng 12/2009

nghịch âm của tuổi

nguyễn hàn chung

1

giọt mưa đen hối hả

bức tường câm có người đàn bà ngồi dạng

em bé  thò lò mũi xanh

phô bựa răng không ai  ngó nghĩ

mày mò câu ma mị  câu búa xua câu tùng xẻo câu vòng vèo

ánh đèn  mờ hiu không soi tỏ mặt cô gái ăn sương

vòng vây kẽm gai hào nhoáng

2

lịu địu chiếc lá rừng phong thu vàng

mắt em lên cơn hậu sản

thi sĩ thiên tài hú gọi  hồn ma

thậm thọt  bóng mình đổ nhoài dưới đất

những cây gai nhọn hoắc nấp kín

kẽ nhánh hồng đen

nhát câm không dám hái

nằm bệnh

thơ hay đâu chẳng thấy

chỉ thấy mù tăm cơn cớ lâm bồn

không có quảng trường đen

chỉ có pháp trường đen

người hát tụng ca còi hụ

3

so chày buộc chặt quằn quại thâu đêm

không dám cởi thả tung hê cho nó sướng

tôn ti tàn ruỗng

buộc mẹ đái không qua ngọn cỏ đã đành

còn em ,còn em ,còn em…

sao không tưới lên cầu vồng bảy sắc

4

mót hết muộn phiền độc dược

thả tinh anh vào hư huyễn không rời

chúng nó diễn tuồng trên ấy ngoài kia

chiều  võng mạc

dự phần im thin thít

mặc bọn  bưng bợ chầu rìa  cửa hậu

người xăm xúi về một phương lạnh tanh

5

thời mới lớn

mê tít nạ dòng đít teo vú lép

câu thơ  trinh nguyên  tận hiến

buổi già khèn còn luẩn quẩn vú mông

viết thế nào cũng tới

6

vén bức màn áp đặt  ngoi ra

vẫn nỗi niềm bảo ban của tuổi

manikin hiện đại nào biết yêu mà không sản giật

huống hồ em

bầu trứng giống nòi

đẻ đái thế nào trống huơ trống hoác

anh tính  vùi  tàn khuya  vào cuộc

họa may còn rêu xanh chốc lát

12/12/2009

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.