Cuối năm Canh Dần rồi tới năm Tân Mão .Chào đón chu kỳ luân chuyển của đất trời từ khởi thỉ .Nguyễn Hàn Chung nhận được thơ xuân bè bạn gửi đến .Vội post vào đây cũng là để mời bạn thưởng xuân .
![resized_hot_tet-tan-mao-duoc-nghi-8-ngay[1]](http://nguyenhanchung.files.wordpress.com/2011/01/resized_hot_tet-tan-mao-duoc-nghi-8-ngay11.jpg?w=780)
Cố thổ
Nguyễn Đức Dũng
Bồi lắng đất đai này cơ man phù sa phổ hệ
sông khẳm mây trôi
người xốn mắt đò
gió bãi bờ rướn xanh tóc em xanh ngập ngừng dâu bắp
phiêu dạt phương trời neo đậu quẩn trong mơ
Còn neo đậu dấu hà thâm khoai sắn
hoa văn riêng,
Hòn Kẽm – Đá Dừng
còn neo đậu dáng cò sông nắng
đập cánh giang hồ
nhún lạnh dọc sống lưng
còn vướng ngọn tre bên nhà hàng xóm
đau như roi hái trộm buổi cây người
ham hố chi đâu
vụng về danh phận
vẫn in hằn nếp trán đứa ham chơi
Có mải miết chừng mô rồi cũng mỏi
mộng đường bay đánh bẩy trái tim mình
nhắm mắt lại hồi đầu thị ngạn
sau hành trình nghí ngởn của điêu linh
25 – 12 – 2010
XUÂN THÁNG CHẠP
Phạm Tấn Dũng
Vừa thôi chứ
Cái rét miền Trung quên mặt trời đáy nước
Xuân đâu mà! Tháng chạp
Mắt nhìn xạnh tiếng nấc
Tôi về
Hơi thở nép vào thị trấn lặng yên
Bên kia bức tường là mặt trời
Vạn thọ hắt lên khuôn mặt em
Làn gió chợt qua thôi miên
Cơn mưa buốt chiều
Chạm vào xanh xưa
Giọt nước buồn bay lên đám mây
Ai mà níu con đường trôi trong buổi chiều
Để cỏ mượt mây giăng
Hàng rào lối nhỏ
Xa khuất ngôi nhà
Bờ lan trí nhớ
Xuân đâu …tháng chạp
Vừa thôi chứ
Là lẫy nói vậy thôi
Chứ nghe tiếng lá khô trượt trên mái nhà
Như tiếng chim bay về
giọng hót tôi còn nghe rất rõ
Luôn mềm bàn tay ấy
Cho dù cái rét dính khăn ướt vắt qua hàng lan can
Tháng chạp
Rồi xuân đến
Anh bước lên vạt nắng
Mồ hôi lạ ban mai
Cuộn lại bóng mình
Xuân trào miệng hạt
Tháng chạp mây qua
Phồn sinh tụ phấn
Tạ ơn phố hẹp
Nhỏ xuống dòng sông
Sông xé thân đêm
Rêu xuân mở mắt ./.
hai con xuân
nguyễn hàn chung
một con nhắm một con nhòe
con nhắm rõ rành như ban tối
con nhòe mơ hồ như ban khuya
hơi xuân ngọng nghiụ phồng líu cả lưỡi
em váy tốc tan hoang không ngờ
bứng cả mùi hương xuân khờ năm xưa
quên bẳng câu sáo mòn cửa miệng
những ngôn âm tới thì dậy mẩy
ngứa nghề lẳng lơ em sàng cho ai biết tay
một con nhắm một con nhòe
con nhắm mồn một rơm rạ gai quào tứ tán
con nhòe bèo bọt cũ xì thâm căn
mùa ở đâu mà xuân chẳng ràn rụa
chỉ là cố lý tha hương…
bồng em lên tay nhẹ sâu phiền muộn
đầu mày cuối mắt thuyền quyên lúng liếc xưa rồi
anh mân mê bú mớm con trẻ ngày nào
chợt thấm niềm tin nát nhàu cỏ rác
một con nhắm một con nhòe
xuân biết có còn nhắn nhe đào mai lá nõn
có gã chăm bẳm đầu thai vào cơn mơ hái lộc
nhưng dẫu mệnh vận xúi quẩy thế nào
cũng còn hơn mấy gã đàn ông lụa là
khăn gói lên đàn vu quy
cuối năm Canh Dần
THẰN LẰN NHỚ NẮNG
Huỳnh Minh Tâm
Bốn bức tường xanh là của tôi
những dây điện chằng chịt của bầy nhện là
sân khấu thế vận hội
bầy ruồi nâu như máy bay phản lực
+
cuộc sống đôi khi nhộn nhịp
những cuộc rượt đuổi tốc độ, những trò đú đởn
ba hoa
của thế giới thằn lằn
dưới ánh sáng chói chang bóng đèn nê-ông hoặc
lấp lánh ánh sao ngọn đèn ngủ
+
tôi chọn cho mình một lối sống giản dị
đó là cái chết cây xanh trong chậu kiểng
đôi khi cô độc lạc loài
nhìn những lỗ đinh bảng lịch công tác quạt
điện và giấy khen thưởng
+
tôi nhớ những cơn nắng đâu mười năm trước
sao mà xanh lá nõn sao mà ấm áp miên man
những tàu chuối phất phơ cơn gió lùa nhồn nhột
đôi nách
bầy chuồn chuồn tung tăng trong đám cỏ dại
hoa trắng như mây
+
những cơn nắng tươi nguyên non nớt thổi hồn
tôi những giấc mơ
về cuộc sống không dự định-một diễn tiến kỳ
cùng bất tận
cái đẹp của sương lành lạnh trong kẽ răng
vẻ kỳ ảo của hoa từng cánh từng cánh rơi chậm dần
vào thời gian
+
tôi đã uống vài tách trà của ngôn từ
dịu dàng nhắm mắt.